Mọi người xem cảnh kiss nhau lấy tinh thần ngày mới

.

http://24.media.tumblr.com/c639abcc8a9225fd0bbda45b1f66ca05/tumblr_mfo16lkcgP1r07829o1_500.gif

.

 

Advertisements

Âm Dương Sư

Tháng Tư 14, 2017

Truyện sưu tầm; Nguồn copy:  http://japanest.com/forum/showthread.php/14942-Truyen-ngan-Am-Duong-su

Âm Dương sư

Tác giả: Yumemakura Baku
Người dịch: Nhất Như

.

Quỷ trộm Tỳ Bà

Người đàn bà không miệng

Chúa sông đen

.

 

Truyện sưu tầm; Nguồn copy:  http://japanest.com/forum/showthread.php/14942-Truyen-ngan-Am-Duong-su

 

Âm Dương sư 

Tác giả: Yumemakura Baku
Người dịch: Nhất Như

Chúa sông đen

Một

Đó là một đêm tuyệt đẹp, ánh trăng như soi thấu tâm hồn khách ngoạn cảnh. Họ hàng nhà dế đua nhau ca hát dưới những đám cỏ trong vườn. Vầng trăng thượng huyền treo lơ lửng trên đỉnh núi Arashi Yama đang dần dần nghiêng mình về phía trời Tây. Từng áng mây bàng bạc lững lờ giăng ngang khuôn mặt Chị Hằng, trôi về đằng Đông khiến cho khách ngoạn cảnh như đang cảm nhận được rõ rệt tốc độ của vầng trăng đang trôi kia.
Trên bầu trời, vô số vì tinh tú đang lấp lánh.
Sương đêm đọng trên những lá cỏ trong vườn, lấp lánh điểm điểm trong màn đêm như từng vì sao đang ẩn mình tỏa sáng từ trong những giọt sương. Khu vườn chính là cả bầu trời đêm.

– Đêm đẹp quá nhỉ, Seimei!

Người vừa nói là Minamoto no Hiromasa no Ason, một võ sĩ trong triều.
Hiromasa khuôn mặt bộc trực, phảng phất một chút gì gọi là dịu dàng. Nhưng cũng không phải là nét dịu dàng, nhu mỳ của bọn nữ nhân mà nét dịu dàng của nhân vật này cũng chính là nét vũ cốt của một kẻ võ biền. Cách ăn nói cũng hết sức giản dị, nó không phải là những lời có cánh hoa mỹ của bọn quý tộc trong triều bốn chỉ ưa sự phong nhã mà chỉ là lời nói bộc trực đi thẳng từ tấm lòng bộc trực.

– Hừm.

Người được gợi chuyện là Abe no Seimei, lúc này đang mải ngước nhìn chị Hằng, tỏ vẻ như đang chăm chú nghe lời Hiromasa mà cũng tỏ vẻ chẳng quan tâm gì.
Abe no Seimei, một Âm Dương Sư trong triều. Con người này luôn mang bên mình một bầu không khí khiến kẻ khác phải lấy làm lạ.
Seimei làn da trắng, sống mũi cao, mắt đen màu trà. Seimei mình mặc trang phục Kariginu trắng, xộc xệch, đang ngồi dựa cột ở một góc nhà, tay đặt lên đùi, tay phải nắm lấy một bát rượu vừa uống cạn. Trước mặt Seimei là Hiromasa đang ngồi bán già. Một bình rượu đã vơi đi phân nửa và một cái đĩa đặt giữa hai người. Trên đĩa là mấy lát cá nướng muối, bên cạnh một đĩa đèn dầu đang cháy bập bùng.

Hiromasa đến thăm dinh thự Seimei ở đại lộ Tsuchi Mikado vào chiều hôm ấy.

– Quan bác có nhà không, Seimei?

Như mọi lần, Hiromasa không mang theo kẻ hầu, đến trước cánh cổng mở toang, cất tiếng gọi rồi lần vào trong. Trên tay còn xách một gàu nước nhỏ, trong có mấy con cá hương bơi lội tung tăng. Chính là con cá xuất hiện trên đĩa nhắm rượu đêm nay do tự tay Hiromasa mang đến. Tuy đường đường là một võ sĩ trong cung nhưng Hiromasa chẳng ngại gì việc đi một mình mà không mang theo người hầu, tự tay lại xách cá đến cho Seimei. Hiromasa là người như thế. Và khác với mọi lần, tự thân Seimei ra đón Hiromasa.

– Quan bác có thật là Seimei không đấy?

Hiromasa nói với người bằng hữu vừa ra cổng đón mình.

– Là thật đấy!

Seimei đáp. Nhưng Hiromasa lòng còn nghi hoặc, liếc mắt nhìn bạn. Những lần trước đến thăm, Hiromasa đều được bon tinh linh, lúc thì chuột đồng đón vào.

– Cá hương trông ngon quá.

Seimei nói, mắt dòm vào gàu nước trong tay Hiromasa. Sáu con cá hương bụng màu lưỡi dao cùn đang tung tăng trong gàu nước thỉnh thoảng lại ánh lên lấp lánh. Chính là mấy lát cá nướng trên đĩa lúc này. Hiromasa và Seimei mỗi người chia nhau ba con.

Ánh mắt Hiromasa chợt dừng lại trên đĩa cá.

– Lạ thật đấy, Seimei!

Hiromasa đưa một ngụm rượu vào cổ rồi nói.

– Lạ về chuyện gì?

Seimei đáp.

– Chính là dinh thự của quan bác!
– Dinh thự của ta có gì là lạ?
– Vì chẳng thấy có bóng người.
– Tại sao chuyện đó là lạ?
– Tuy chẳng thấy bóng người nhưng cá lại được nướng.

Hiromasa nói.
Mối nghi hoặc trong lòng Hiromasa cũng là có lý do. Khi vừa đến thăm thì Hiromasa đã được Seimei ra đón, dẫn vào dưới mái hiên này.

– Nào, để ta cho người làm cá.

Seimei nói rồi tay mang gàu nước lủng lẳng biến mất vào nhà trong. Một chặp sau trở lại thì chỉ thấy mang một bình rượu và cái khay đựng hai bát rượu.

– Cá đâu rồi?

Hiromasa hỏi.

– Đang nướng.

Seimei lẳng lặng trả lời, nhấm nháp từng ngụm rượu.

– Được rồi đấy.

Seimei nói rồi đứng dậy, lại mất hút vào trong nhà. Đến khi trở lại thì trên tay đã thấy mang đĩa cá hương vừa nướng tới. Vì vậy mà Hiromasa trong lòng nghi hoặc, không hiểu Seimei đã biến đi đâu trong khu dinh thự rộng lớn này. Mà không riêng gì việc nướng cá, trong nhà này hình như cũng không thấy bóng dáng của ai khác ngoài Seimei. Nhưng kỳ thực là mỗi lần đến thăm, Hiromasa đều thấy thấp thoáng bóng người, mà nhân số cũng luôn thay đổi. Có lúc thấy nhiều người thì cũng có lúc chỉ thấy vỏn vẹn một người hay chẳng thấy một ai. Không thể nào tin rằng Seimei đang sống một mình trong dinh thự này được, nhưng cũng không hiểu rằng có tất cả bao nhiêu người? Có thể chủ nhân chỉ sử dụng Shikigami khi cần thiết nhưng biết đâu đấy lại chẳng có hai, ba con người bằng xương bằng thịt đang sống thì sao? Vì thế mà Hiromasa không hiểu. Có hỏi thì Seimei cũng chỉ cười mà không đáp.
Thế rồi Hiromasa mượn cớ về đĩa cá mà hỏi Seimei lần nữa về khi nhà.

– Cá không phải do người nướng, mà là do lửa nướng đấy!

Seimei đáp.

– Sao?
– Thì chẳng phải là kẻ nhóm lửa không phải là người cũng tốt hay sao?
– Quan bác sai khiến Shikigami à? Nói cho ta hay đi, Seimei!
– Ta nói chẳng phải người cũng tốt thì cũng có nghĩa là nếu là người thì cũng tốt.
– Thế thì chọn cái nào?
– Cái nào cũng được!
– Ta không hiểu.

Hiromasa nói.

Ánh mắt Seimei đang nhìn trời bỗng chuyển hướng sang Hiromasa. Trên đôi môi đỏ như tô son kia nở một nụ cười tủm tỉm.

– Thế thì chúng ta cùng bàn về chú thuật nhé.

Seimei nói.

– Lại chuyện bùa chú nữa sao, Seimei?
– Đúng vậy!
– Ta lại thấy nhức đầu quá!

Seimei đưa mắt nhìn bạn, tủm tỉm cười. Trước đây đã có lần Hiromasa được Seimei cho hay tên gọi chính là chú thuật ngắn nhất trên đời, hay hòn đá ngoài kia cũng đang bị chú ràng buộc đấy. Nhưng mỗi lần nghe thì lại càng không hiểu gì. Trong lúc nghe Seimei giảng giải thì Hiromasa tưởng chừng như đã liểu giải vấn đề, nhưng khi câu chuyện vừa kết thúc, nghe Seimei hỏi “quan bác thấy sao?” thì lại đâm ra không hiểu gì.

– Dĩ nhiên việc sử dụng Shikigami là dựa vào chú thuật và việc sử dụng con người cũng là dựa vào nó đấy!
– …
– Về cơ bản thì việc trói buộc bằng chú thuật hay trói buộc bằng tiền bạc là giống nhau. Và cũng như tên gọi, bản chất của chú thuật nằm ở phía kẻ bị nó trói buộc.
– Ừm
– Nhưng cũng cùng một loại chú là tiền bạc thì có kẻ bị trói buộc mà cũng có kẻ không. Cũng có trường hợp kẻ không bị tiền bạc trói buộc nhưng lại bị việc luyến ái trói buộc dễ dàng.
– Ừ..ừm

Hiromasa khoanh tay, khuôn mặt lộ vẻ hiểu biết mà cũng chẳng hiểu gì. Sức lực đang sùng sục trong thân thể.

– Này, Seimei, quan bac làm ơn quay lại câu chuyện lúc nãy đi.
– Quay lại?
– Ừm, lúc nãy ta có nói là tuy trong nhà chẳng thấy bóng dáng một ai nhưng cá lại được nướng. Ta thấy chuyện đó thật lạ.
– Ừm.
– Vì vậy mà ta hỏi rằng có phải quan bác đã lệnh cho bọn Shikigami nướng cá hay không?
– Thì đằng nào chả được?
– Ta không hiểu.
– Cho dù là con người hay Shikigami cũng thế, ta sai khiến chú thuật nướng đấy.
– Quan bác định nói cái gì, ta chẳng hiểu.

Hiromasa nói một cách bộc trực.

– Vì vậy mà chuyện người nướng hay Shikigami nướng thì cũng như nhau mà thôi.
– Giống nhau cái gì
– Này Hiromasa, tại sao ta lệnh cho bọn người hầu nướng cá chẳng phải là chuyện lạ?
– À, ừ thì…
– Vì vậy mà ta lệnh cho bọn Shikigami nướng cá cũng chẳng phải là chuyện lạ!
– Ừm
– Thật ra chuyện lạ không phải là việc đó. Mà nếu như không sai khiến ra lệnh, không dùng chú thuật mà cá vẫn được nướng thì đó mới là chuyện lạ.
– Ừ, ừm
Hiromasa vẫn khoanh tay trước ngực, ậm ừ trong cổ họng.

– Không không, ta không bị lừa đâu Seimei!
– Ta có lừa gì quan bác đâu?!
– Có đấy, quan bác định chơi khăm ta. Điều mà ta muốn biết là kẻ nhóm lửa nướng cá là con người hay Shikigami? Hãy nói đi, ta chỉ muốn biết vậy thôi.

Hiromasa nói một cách thành thật.

– Ta chỉ cần trả lời là được chứ gì?
– Đúng rồi!
– Là Shikigami đấy.

Seimei đáp vô tư lự.

– Là Shikigami sao?
– Quan bác đã hiểu chưa?
– Ừ, hiểu rồi nhưng mà…

Vẻ mặt Hiromasa dường như vẫn còn chỗ nào đó chưa thỏa mãn.

– Sao thế?
– Không hiểu sao ta thấy chưa thỏa mãn.

Hiromasa tự tay rót rượu vào chén rồi nhắp một hơi.

– Chưa thỏa mãn nên thấy khó chịu sao?
– Ừm

Đáp rồi Hiromasa đặt bát rượu không xuống sàn.

– Quan bác đúng là kẻ bộc trực.

Seimei nói, ánh mắt chuyển ra vườn, tay phải còn nắm một miếng cá nướng mà gặm từng nhát một.
Khu vườn mênh mông, cỏ hoang ngập lối như chưa từng có bàn tay người động vào. Toàn cảnh khu vườn giống như một bức tường trắng lợp ngói xanh chạy quanh, bao bọc lấy một mảnh vườn hoang nào đó thôi.
Những loại cỏ tạp thường thấy trên núi hoang như Dokudami, Tsuyukusa (1) như mọc kín cả một góc vườn.
Dưới một gốc cây Keyaki (2) lớn là một chùm tú cầu đang nở hoa xanh thẩm; một dây Fuji đang bám trên mình một gốc Kusunoki (3) to. Ở một góc vườn là một quần thể Hitori shizuka (4) đang rụng hoa bên cạnh đám cỏ Susuki (5) đang vươn mình trong bóng tối. Với Hiromasa thì chỉ thấy được bóng tối trong khu vườn rộng lớn ấy nhưng với cặp mắt của Seimei thì còn phân biệt được rạch ròi từng loại cỏ trong vườn nữa. Nhưng một gã bộc trực như Hiromasa cũng bị ánh trăng màu bạc và từng giọt sương chứa đựng cả bầu trời sao trên lá cỏ cuốn hút. Hiromasa lòng cảm thấy khoan khoái với từng tiếng xào xạc trong bóng tối mỗi khi cơn gió nhẹ thoảng qua đám cỏ.
Đó là đêm mùng ba tháng bảy Âm Lịch. Theo lịch hiện đại thì khoảng tháng tám, đương mùa hạ. Thời tiết này ban ngày có đứng dưới bóng râm cũng đổ mồ hôi, nhưng ban đêm ngồi tựa lưng nơi hiên nhà lợp ván lộng gió thế này thì lòng lại khoan khoái dễ chịu vô cùng. Từng giọt sương đọng trên cỏ cây như làm bầu không khí trong vườn mát rười rượi. Trong lúc ẩm, khách còn đang trò chuyện thì sương đêm càng lúc càng nặng hơn, kết hạt trĩu cả những ngọn lá cỏ. Một đêm trong suốt như pha lê. Dường như từng ngôi sao trên trời đều lần lượt sa xuống thăm đám cỏ trong khu vườn này.
Seimei thuận tay ném khúc xương cá đã ăn xong ra vườn. Sột xoạt, có tiếng động vang lên trong đám cỏ, âm thanh lá cỏ đu đưa trong bóng tối vọng lại từ xa. Rồi trong phút chốc, từ trong đám cỏ có hai luồng sáng xanh biếc lấp lánh ngước nhìn Hiromasa. Ánh mắt thù lấp lánh, nhấp nháy. Con vật nhỏ ngoặm lấy khúc xương cá Seimei ném vào rồi chạy mất hút trong đám cỏ.

– Ta trả lễ cho nó vì đã nướng cá giúp.

Seimei nói với Hiromasa đang nhìn mình chằm chằm, như muốn hỏi điều gì đó.

– Ừ.

Hiromasa gật đầu, vẻ bộc trực.
Rồi cả hai im lặng một lúc lâu. Gió thổi vào vườn, cỏ cây lay động, những ánh sao đêm điểm điểm cũng rung rinh theo trong bóng tối. Rồi từ trong những vì tinh tú trên mặt đất kia nổi lên những đốm sáng vàng pha sắc xanh khe khẽ đung đưa, chập chờn. Những đốm sáng kia lúc mạnh lúc yếu như đang hít thở cả màn đêm, lượn vòng vài lần rồi mất hẳn.

– Đom đóm đấy!
– Đom đóm đấy!

Cả hai người đều buông lời thì thầm cùng lúc rồi lại tiếp tục chìm vào im lặng. Rồi bầy đom đóm lại lóe sáng lên lần nữa.

– Chuẩn bị rồi nhỉ, Hiromasa.

Seimei bất ngờ buông lời thì thào, ánh mắt vẫn đang dán chặt ngoài vườn.

– Chuẩn bị việc gì?
– Chẳng phải là quan bác đến đây có chuyện cần nhờ ta sao?
– Quan bác biết rồi sao, Hiromasa?

Seimei vừa nói thì Hiromasa đã gật đầu, gãi tai.

– Ừ.
– Vì ta là kẻ bộc trực nhỉ?

Hiromasa đã tự lên tiếng trước khi Seimei kịp nói.

– Thế chuyện là thế nào?

Seimei nói, lưng vẫn còn đương dựa vào cột nhà, mắt nhìn Hiromasa. Ngọn lửa trong đĩa dầu bập bùng cháy, ánh lên cả một bên má Seimei.

– Thế này này, Seimei …

Hiromasa nói, người nhoài ra phía trước.

– Cá hương nướng được đấy chứ?
– Ừ, cá được đấy.
– Thực ra là cá này…
– Cá này làm sao?
– Là có người cho ta.
– Ồ!
– Chính là lão Kamono Tadasuke nuôi chim cốc mang đến cho ta.
– Chính là lão Tadasuke ngàn tay sao?
– Đúng rồi, chính là lão ấy.
– Lão sống ở gần chùa Pháp Thành phải không?
– Quan bác biết rõ nhỉ? Gần sông Kamogawa có căn nhà, lão sống ở đó với lũ chim cốc.
– Thế thì sao?
– Rồi có chuyện kỳ quái xảy ra.

Hiromasa nói, giọng nhỏ đi bất thường.

– Chuyện kỳ quái?
– Ừ!

Hiromasa gật đầu, thu khuôn mặt đã nhoài ra phía trước lúc nãy.

– Lão Tadasuke đó là một người bà con họ hàng xa với mẫu thân ta.
– Hà, hẳn là lão cũng thuộc dòng giống võ sĩ?
– Không, không, thực ra là không. Người mang máu võ sĩ lại là cháu của lão ấy…
– Hà..
– Tức là con gái của một người mang dòng máu bên họ mẹ ta, là cháu của lão Tadasuke ấy.
– Ừm.
– Người đó là một gã háo sắc, một dạo có đi lại với con gái của lão Tadasuke đó, kết quả là sinh ra một đứa con gái tên gọi là Ayako, cháu lão ấy.
– Hóa ra là thế!
– Cả con gái lão ấy và gã háo sắc kia đều vì bệnh mà mất mấy năm trước, để lại đứa con gái nhỏ. May mắn là nó không việc gì, đến nay thì vừa tròn mười chín.
– Rồi thế nào nữa?
– Thực ra là chuyện kỳ quái xảy ra với đứa cháu gái Ayako của lão.
– Chuyện kỳ quái thế nào?
– Hình như nó bị cái gì đó hớp hồn, ta cũng chẳng rõ nữa.
– Hà hà…

Seimei mỉm cười nhìn Hiromasa, vẻ mặt thỏa mãn.

– Thế rồi đêm qua lão Tadasuke đến chỗ ta mà khóc lóc kể lể. Nghe một chặp thì ta thấy hình như đây là chuyện của quan bác, vì thế nên mới mang cá đến đây.
– Hãy nói rõ xem!

Thế rồi Hiromasa bắt đầu kể lại câu chuyện, nhát gừng, nhát gừng.

Hai

Theo như lời Hiromasa, họ nhà lão Tadasuke đời đời lấy nghề nuôi cốc biển làm kế sinh nhai. Đến đời lão là đời thứ tư. Lão Tadasuke đã sáu mươi hai tuổi, sống cùng với đứa cháu gái Ayako trong một căn nhà ở phía Tây sông Kamogawa gần chùa Pháp Thành. Vợ lão đã mất từ tám năm trước, lão sống một mình với đứa con gái duy nhất nhưng rồi nó lại bỏ theo một người đàn ông bên họ mẹ của Hiromasa, sinh ra được đứa con gái chính là Ayako.
Con gái lão, tức là mẹ của Ayako đã mất vì bệnh hiểm nghèo năm năm trước khi mới ở tuổi ba mươi sáu. Người đàn ông nọ cũng nói là sẽ mang Ayako về nuôi nhưng rồi cũng mắc cùng một căn bệnh mà chết. Thế là đã năm năm trôi qua, lão Tadasuke sống một mình nuôi cháu. Lão Tadasuke vốn là một tay nuôi chim cốc có tiếng, cùng lúc lão có thể sai khiến được hơn hai chục con mà cách thức điều khiển cũng thật xảo diệu nên có kẻ gọi lão là “Tadasuke ngàn tay”. Vì thế mà lão được phép ra vào cung cấm, những lúc bọn quý tộc trong cung đi chơi thuyền thì lão được gọi đến để sai khiến lũ chim cốc bắt cá. Cũng có những lúc được một nhà quý tộc nào đó chèo mời về phục vụ cho mình nhưng lão đều từ chối, tiếp tục sống đời một người nuôi chim.
Thế rồi khoảng hai tháng trước, có chuyện xảy ra khiến lão Tadasuke nghĩ rằng cháu gái Ayako của lão đã tư thông với đàn ông. Hình như có kẻ lạ thường hay đến vào lúc nửa đêm. Lão và cháu gái Ayako ngủ ở hai phòng khác nhau. Cho đến năm mười bốn thì hai ông cháu ngủ chung một phòng nhưng khoảng nửa năm kể từ khi mẫu thân Ayako mất thì lại chuyển ra ngủ riêng. Lão bắt đầu cảm thấy có những đêm Ayako không có trong phòng, là vào khoảng một tháng trước.
Hôm đó, lão Tadasuke chợt tỉnh giấc vào lúc nửa đêm. Ngoài trời từng giọt mưa nhẹ như sợi tơ ẩm đua nhau rơi xuống mái nhà. Rõ ràng lúc đi ngủ thì trời không mưa, hình như chỉ mới bắt đầu vào khoảng nửa đêm thì phải.
Lúc đó khoảng giờ Tí.
Chẳng hiểu sao lão lại tỉnh giấc.
Lão còn đang lấy làm lạ trong lòng thì đã có tiếng nước lộp bộp. Lão nhớ lại trong giấc ngủ mình cũng có nghe thấy âm thanh này. Chính tiếng nước đã làm lão tỉnh giấc. Hình như có vật gì đó đã rơi vào cái mương nước ngoài vườn. Cái mương ngoài vườn là do lão dẫn nước từ sông Kamogawa vào, trong mương, lão thả cá chép nên hẳn âm thanh đó là do lũ cá nhảy nước mà thôi.
Vừa nghĩ vật thì lão lại gà gật vào giấc ngủ, rồi lại lõm bõm, lộp bộp. Có tiếng nước động ngoài vườn. Hay là có con rái cá nào lẻn vào mương rình bắt cá chăng? Nếu không thế thì cũng có lẽ là một con chim cốc nào đó xổng chuồng xà xuống mương nước chăng? Thế là lão thắp đèn, muốn xem bên ngoài thế nào. Lão mặc vội chiếc áo định bước ra ngoài thì bất chợt nghĩ đến đứa cháu gái mình. Vì một bầu im lặng đang bao trùm cả gian nhà.

– Ayako…

Lão cất tiếng gọi, mở cửa. Không thấy bóng đang Ayako đâu. Đáng lý ra giờ này nó đang ngủ mới phải! Trong căn phòng tối tăm, chật hẹp chỉ có ánh lửa bập bùng trên tay lão. Lão vừa nghĩ có thể nó có việc đã đi ra ngoài rồi nhưng rồi trống ngực nổi lên kỳ lạ. lão bước xuống nền đất, đẩy cửa ra ngoài thì gặp đứa cháu gái. Ayako nhìn lão bằng cặp mắt ướt đẫm rồi không nói một lời, lẳng lặng bỏ vào nhà. Cả đầu, tóc, chiếc áo đang mặc đều ướt sũng nước mưa, nếu vắt ra thì chắc cũng được cả vũng nước trên sàn.

– Ayako…

Lão Tadasuke cất tiếng gọi, nhưng nó không đáp lại.

– Cháu đi đâu thế?

Ayako chỉ lẳng lặng quay lưng với câu hỏi của lão, bỏ vào phòng rồi đóng chặt cửa. Mọi chuyện đêm đó là như vậy.
Sáng hôm sau, khi lão Tadasuke hỏi chuyện đêm qua thì Ayako chỉ lắc đầu. Hình như nó chẳng nhớ gì hết. Thái độ của nó trước sau kiên quyết như một chỉ khiến lão Tadasuke nghĩ rằng chắc mình ngủ mê mà thấy mộng chăng. Và thế rồi lão cũng quên bẵng đi. Nhưng rồi đêm thứ mười kể từ đó, lão lại chứng kiến chuyện tương tự. Cũng giống như đêm đầu tiên.
Lão thức giấc lúc nửa đêm.
Có tiếng nước động, quả nhiên là từ mương nước ngoài vườn. lõm bõm, lõm bõm. Không phải là lũ cá gây nên. Tiếng nước khá to, dường như có vật gì đập vào mặt nước. Lão lắng tai nghe thì lại lõm bõm. Lão nhớ lại chuyện mười đêm trước rồi nhẹ nhàng ngồi dậy, thắp đèn lẻn sang phòng đứa cháu. Cửa vẫn đóng. Lão thấy lờ mờ bên trong gian phòng do ánh sáng mờ ảo chiếu qua xửa sổ dán giấy. Chẳng có một ai. Có mùi lạ thoảng đến mũi, là mùi thú vật. Lão chùi tay vào khăn thì thấy ướt đẫm. Lõm bõm. Lại có tiếng nước động bên ngoài.
Lão Tadasuke lặng lẽ rón rén cất bước ra ngoài, tay đưa lên cánh cổng. Lão toan kéo cửa thì lại đổi ý. Nếu vô ý mở toang cửa thì không chừng kẻ đang gây tiếng động trong nước kia sẽ thấy động mà lẩn mất. Thế rồi lão đi vòng ra sau nhà, ra ngoài. Lão khom lưng đi vòng ra sau nhà không gây một tiếng động nào tiến ra mương nước. Ẩn mình sau vách, lão nhòm ra ngoài. Vầng trăng đang lơ lửng trên bầu thinh không. Có vật gì đó đang tắm mình trong ánh trăng. Một thân hình nữ nhân trần truồng, trắng trẻo. Nửa thân dưới của nữ nhân từ hông trở xuống chìm hẳn trong nước. Khuôn mặt đang chăm chú nhìn xuống nước.

– Ayako…

Lão Tadasuke há hốc, buột miệng thì thầm. Chính là đứa cháu gái Ayako của lão. Ayako thân thể trần truồng đang ngâm thân hình từ hông trở lên dưới làn nước, đôi mắt sáng quắc, lấp lánh, chăm chú nhìn vào mặt nước. Bên trên ánh trăng chiếu vằng vặc. Ánh trăng lấp lánh xanh ngắt, trơn tuột trên làn da trắng đẫm nước của Ayako. Thật là một quang cảnh tuyệt đẹp mà cũng thật là lạ lùng. Ayako trong mồn còn đương ngậm chặt một con cá hương. Lão Tadasuke hãy còn đang ngỡ ngàng thì Ayako đã nuốt sống từ đầu con cá, mồm nhai rau ráu. Thật là một cảnh quái gở hết sức. Ăn xong, Ayako lại đưa cái lưỡi đỏ lòm ra ngoài liếm sạch máu đọng trên môi. Cái lưỡi dài hươn bình thường gấp bội. Lõm bõm, Ayako ngụp đầu vào trong mương, nước bắn tung tóe dưới ánh trăng. Lúc trồi đầu lên thì lần này mồm lại ngoặm một con cá chép.
Bất chợt có tiếng vỗ tay bồm bọp bên cạnh vang lại. Lão Tadasuke chuyển ánh mắt thì thấy một bóng người. Một gã đàn ông đứng một góc bên bờ mương. Thân hình hắn cao dong dỏng, mình mặc một chiếc áo Kariginu đen và Hakama đen. Vậy mà lão Tadasuke chẳng phát hiện ra gã đã đứng đó tự bao giờ.

– Hay, hay lắm!

Gã đàn ông mỉm cười nhìn Ayako đamg ngâm mình trong nước. Ngoài cái mũi to hếch ra ngoài và nhọn hoắt thì gã chẳng có đặc điểm gì đáng chú ý. Chỉ có ấn tượng là một gã đàn ông bảnh bao nhưng lại có vẻ không đàng hoàng với đôi mắt to.
Gã đàn ông nhếch mép, bật cười không thành tiếng.

– Ăn đi!

Gã vừa thì thầm thì Ayako đã nhai đầu con cá chép đang ngoặm trong mồm rau ráu. Ăn sống mà chẳng cần tuốt vảy gì. Lão Tadasuke còn đang lạnh xương sống thì Ayako đã nuốt chửng con cá chẳng chừa một mẩu xương rồi nó lại lặn xuống nước. khi trồi lên khỏi mặt nước thì trong mồm đã ngoặm một con cá hương to tướng.

– Ayako

Lão Tadasuke cất tiếng gọi, từ trong bóng nhà bước ra. Ayako ngoảnh mặt nhìn lão. Con cá đang ngoặm trong mồm ngoáy mạnh một cái rồi tuột khỏi mồm Ayako. Chỗ nước từ mương thoát ra ngoài có chặn một tấm lưới đan bằng tre để ngăn không cho cá thoát ra ngoài theo dòng nước. Con cá ngoảnh đuôi búng mình qua khỏi tấm lưới tre rồi nhảy múa theo dòng nước nhỏ bơi đi mất.

– Tiếc quá đi!

Ayako nhe răng, thở dài. Phù…một mùi hổi thối thoát ra, chẳng thể nào nghĩ ra được con người lại có cái mùi như thế.
Nó ngẩng đầu nhìn lão Tadasuke.

– Cháu đang làm gì vậy?

Lão Tadasuke vừa cất tiếng thì Ayako đã nghiến răng ken két, ánh mắt vô cùng uất hận.

– Ông già đã đến rồi sao?

Người vừa nói là gã đàn ông mặc y phục Kariginu đen đứng trên bờ mương.

– Hẹn ngày gặp lại!

Gã đàn ông nói rồi búng mình mất hút vào màn đêm.

Ba

– Hà hà..

Người vừa cất tiếng chính là Seimei, ánh mắt hứng khỏi nhìn Hiromasa.

– Chẳng phải là thú vị lắm sao?
– Thú gì mà thú chuyện này chứ?

Hiromasa nhìn Seimei đang cười tủm tỉm bằng ánh mắt đầy vẻ vũ cốt.

– Nào, hãy cho ta nghe tiếp đi Hiromasa!
– Ừm

Hiromasa đáp rồi lại nhoài người ra trước.

– Thế mà sáng hôm sau Ayako lại chẳng nhớ gì về chuyện đêm qua mình làm cả.
– Thế rồi…
– Câu chuyện từ đây còn phức tạp hơn nhưng lúc đó lão Tadasuke mới phát hiện ra một điều.
– Phát hiện ra điều gì?
– Là chuyện Ayako có mang với một kẻ nào đó!
– Ồ!
– Sau những đêm phong tình thì bụng nó đã thấy rõ rồi.
– Ừm
– Mà mẹ của Ayako ngày xưa cũng đã như thế. Giờ đây nó lại ra thế này thì lão Tadasuke thật đau lòng lắm. Một khi đã qua cái tuổi sáu mươi rồi thì có biết liệu sẽ còn chăm lo cho cháu được đến ngày nào đây. Nếu được thì trông chờ vào nhân duyên tốt lành mà lão sẽ gả nó cho người đàn ông đó, nếu chẳng được thì lão cũng đã nghĩ đến chuyện cho nó đi hầu hạ người ta cũng cam lòng.
– Ừm
– Nhưng mà này, Seimei!
– Sao?
– Gã đàn ông đó xem ra chẳng bình thường chút nào.
– Nghĩa là sao?
– Ồ!
– Lão Tadasuke cũng nghĩ rằng hoặc giả gã đó là hóa sinh (6).
– Ừ.
– Rồi lão cũng nghĩ thế này.
– Nghĩ thế nào?
– Rằng dù có tra hỏi Ayako thế nào đi nữa thì cũng chẳng thu được gì nên lão định rằng sẽ làm rõ chân tướng của gã kia.
– Hay đấy!
– Hay gì mà hay, Seimei! Thế là lão Tadasuke hàng đêm cứ rình chờ gã đàn ông kia. Hình như đầu tiên gã vào phòng Ayako rồi sau mới kéo Ayako ra ngoài cho ăn cá thì phải.
– Ừm.
– Thế rồi lão định bụng không ngủ, nhưng quả nhiên là đêm đấy hắn không đến. Rồi đêm hôm sau cũng chẳng thấy.
– Nhưng rồi hắn cũng đến chứ?
– Đến đấy!

Hiromasa đáp.

Bốn

Đêm đó lão Tadasuke quyết định không ngủ. Khi Ayako vừa ngủ thì lão vùng dậy, tay lăm lăm lưỡi hái, nín thở ngồi đợi trên sàn nhà. Nhưng đợi mãi, đợi mãi không thấy gã đàn ông nọ đâu. Đêm đầu tiên, lão đợi đến sáng mà vẫn không thấy gì. Thế rồi đêm hôm sau, đêm sau nữa cũng thế. Mọi đêm, lão đều đi ngủ chỉ vài canh giờ sau khi trời đã bắt đầu rạng. Đến hôm thứ tư thì lão bắt đầu nghĩ rằng hay là vì đã bị mình nhìn thấy nên gã kia không đến nữa chăng.

Thế rồi đến đêm thứ năm.

Lão Tadasuke cũng ngồi xếp bằng, khoanh tay trên chiếu ngủ. Lão lẳng lặng theo dõi trong bóng tối. Trong đầu lão bắt đầu nghĩ đến cái bụng gần đây bỗng trướng lên của Ayako. Thật tội nghiệp! Từ trong bóng tối, lão vẫn nghe thấy tiếng thở đều đều của Ayako vọng lại. Rồi trong lúc nghe nghe thì lão thầy buồn ngủ rồi thiết đi lúc nào không hay. Đến khi lão giật mình tỉnh giấc vì tiếng ồn ào của bọn chim cốc nuôi bên ngoài. Lão mở mắt. Trong bóng tối, có tiếng người gõ cửa gấp gấp.
Lão bật dậy thắp đèn.

– Ngài Tadasuke…

Từ bên kia cánh cửa có tiếng vọng lại. Lão Tadasuke tay cầm đèn ra mở cửa thì thấy chính là gã đàn ông hôm nọ. Hắn mặc chiếc áo Kariginu đen, đôi mắt ánh lên vẻ tuấn tú pha chút tà dị. Hắn dẫn theo một nữ đồng chừng mười tuổi bên cạnh.

– Ngài là ai?

Lão Tadasuke hỏi.

– Người xung quanh gọi ta là Chúa sông đen.

Gã đàn ông đáp.
Lão Tadasuke chiếu đèn, chằm chằm nhìn gã đàn ông và nữ đồng. Khuôn mặt gã tuấn tú nhưng cũng phảng phất vẻ quái đản đâu đó. Mái tóc gã ướt sũng, khoang mũi lãng đãng một mùi hôi thối như súc sinh. Khi lão chiếu đèn thì gã ngoảnh mặt sang một bên như là sợ ánh lửa làm chói mắt. Lão cũng nhìn kỹ nữ đồng, chỉ thấy cái miệng của nó to bất thường. Thật là tà dị!
Đây quyết chẳng phải người mà là một loài hóa sinh phương nào. Lão Tadasuke thầm nghĩ.

– Ngài chúa sông đen chẳng hay có việc gì mà đến đây?

Lão cất tiếng hỏi.

– Cô nương Ayako là người xinh đẹp tuyệt trần nên ta đến hỏi nàng về làm vợ.

Gã đàn ông đáp một cách bình thản.
Hơi thở của hắn sặc mùi cá. Cả hai đứa đều đến đây trong màn đêm thế mà trong tay chúng chẳng hề có lấy một ngọn đèn. Phường này quyết chẳng phải người.
Lão Tadasuke thoạt mời hai kẻ vào trong rồi lần ra sau lưng chúng, nắm chặt cái lưỡi hái trong túi.

– Cô nương Ayako hẳn là có nhà?

Chúa sông đen vừa cất tiếng thì lão Tadasuke đã vung lưỡi hái chém vào lưng hắn. Nhưng lão không thấy tay mình bị tê đi như khi chém trúng một vật cứng. Lưỡi hái cắt đứt chiếc áo Kariginu của hắn, rơi lả tả xuống đất. Đến khi lão kịp hoàn hồn thì đã thấy Chúa sông đen đang trần truồng đứng trước cửa phòng mở toang của Ayako. Lão Tadasuke nhìn từ sau lưng hắn, chỉ thấy một cái đuôi to đen ngòm mọc ra từ sau mông hắn. Bọn khốn kiếp! Lão toan xấn tới thì bất giác phát hiện mình không sao nhấc chân được. Mà không chỉ có chân, cả cánh tay nắm chặt lưỡi hái cũng cứng đơ ở tư thế lúc nãy.
Ayako nở một nụ cười hoan hỷ rồi bật dậy khi thấy gã đàn ông, ý niệm về sự tồn tại của lão Tadasuke cũng dường như biến mất khỏi đầu cô. Ayako thoăn thoắt cởi bỏ y phục trên mình, trần truồng. Ánh sáng chiếu qua cửa sổ chỉ thấy một thân thể lõa lồ trắng trẻo. Hai người đứng đấy ôm nhau cứng ngắc. Rồi Ayako như tự mình dẫn đường, ngã mình nằm xuống trước. Hai thân thể quấn chặt lấy nhau.
Mấy canh giờ trôi qua, hai kẻ trần truồng quấn lấy nhau, làm đủ mọi điều trước mặt lão Tadasuke. Khi xong chuyện thì hai thân thể lõa lồ ấy lại rủ nhau ra ngoài. Có tiếng nước động lõm bõm. Hình như chúng cùng nhau bắt cá ngoài mương nước. Đến khi trở lại thì cả hai đều nắm chặt một con cá chép trong tay rồi đưa lên miệng nhai rau ráu, cả đầu lẫn đuôi, không chừa một mảnh vảy, một mảnh xương nào.

– Hôm sau ta lại đến.

Nói rồi Chúa sông đen biến mất. Lão Tadasuke lại cử động trở lại. Lão chạy đến bên Ayako. Đứa cháu gái vẫn đang thở đều đều, ngủ say như chẳng hay biết gì. Mà quả nhiên, sáng hôm sau khi tỉnh giấc thì Ayako cũng chẳng nhớ gì. Dù có làm thế nào đi nữa thì trước khi gã xuất hiện, lão Tadasuke lại thấy buồn ngủ. Trong lúc lão gà gật thì gã đàn ông đã vào trong nhà rồi. Và sau khi làm đủ mọi trò thì gã lại kéo Ayako ra ngoài đến khi trở lại thì cả hai cùng nhai cá rau ráu. Gã đàn ông bỏ đi, sáng hôm sau tỉnh giấc thì Ayako chẳng nhớ gì về việc đêm trước cả.
Sự việc như thế cứ lặp đi lặp lại hàng đêm.
Chỉ có cái bụng của Ayako là mỗi ngày một to ra.
Thế là lão Tadasuke không chịu nổi nữa mà tìm đến chỗ một phương sỹ tên là Chiou sống ở phía Tây đại lộ Hachijiou.
Chiou vốn là phương sỹ từ miền Đông đến đây sinh sống từ hai năm trước, nổi tiếng với nghề trừ tà, bắt trạch.
Chiou tuổi chừng năm mươi, nhãn quang sáng quắc, râu dài quắc thước, thật là một mỹ trượng phu.

– Hóa ra là thế!

Chiou vừa nghe câu chuyện do lão Tadasuke thuật lại vừa gật gù.

– Ba đêm sau ta sẽ đến xem sao!

Chiou nói rồi mân mê bộ râu. Quả nhiên đến chiều ba hôm sau thì Chiou có đến nhà lão Tadasuke. Vì đã thương lượng sẵn với nhau từ trước nên lúc này không có Ayako ở nhà. Lão đã nhờ nó ra ngoài làm ít việc. Phương sỹ Chiou đặt một cái sọt to đan bằng tre ở một góc nhà rồi tự mình nướng cá thành than, nghiền thành bột, rải tro xung quanh thùng. Xong xuôi đâu đấy mới nấp vào trong sọt tre, chờ đợi.
Đến đêm, vừa qua canh Tí đã thấy Chúa sông đen xuất hiện. Hắn vừa vào nhà đã vội khịt khịt mũi.

– Ái chà!

Chúa sông đen nghiêng đầu nghi hoặc.

– Có kẻ lạ thì phải.

Hắn thì thầm rồi đưa mắt đảo khắp gian phòng. Ánh mắt hắn vừa tia đến bên sọt tre thì bỗng đổi hướng.

– Tưởng gì hóa ra lại là cá hương à?

Chúa sông đen thì thầm một mình như thể đã hiểu ra.

– Ayako có nhà không nhỉ?

Chúa sông đen xồng xộc vào phòng Ayako như thể đã quen thuộc lắm rồi. Mãi chặp
sau phương sỹ Chiou mới từ sọt tre bước ra, khi hai kẻ lõa lồ con đương giao hoan. Và cũng như mọi lần, thân thể lão Tadasuke ngây ra như gỗ đá, nhưng quả nhiên là phương sỹ Chiou vẫn không hề hấn gì.
Lão Tadasuke đưa mắt dõi theo, chỉ thấy Chiou lẻn vào phòng Ayako rồi rút thanh đoản đao dắt trong áo ra.
Chúa sông đen hãy còn mải mê, say sưa với thân thể trần truồng của Ayako nên không để ý gì. Cái đuôi đen ngòm của hắn đập xuống sàn kêu thình thịch.
Chiou nắm chặt đoản đao, mũi hướng xuống dưới, nhằm cái đuôi mà cắm phập xuống sàn nhà. Chỉ có tiếng thú gầm rú rồi Chúa sông đen nhảy dựng lên. Nhưng vì cái đuôi bị ghim chặt xuống sàn nên mấy lần nhảy lên cũng đều đổ vật xuống. Chiou lấy trong áo một đoạn dây thừng rồi thoăn thoắt trói Chúa sông đen lại, cũng vừa lúc đó, lão Tadasuke cử động lại được.

– Ayako!

Lão vội chạy đến, nhưng Ayako vẫn nằm bất động ở tư thế giao hoan, mắt nhắm nghiền, chỉ nghe thấy tiếng thở nhỏ. Ayako vẫn còn đang ngủ.

– Ayako!

Lão Tadasuke có lay thế nào thì Ayako cũng không mở mắt, ngủ say không hay biết gì.

– Ta bắt được yêu vật rồi!

Chiou nói.

– Ngươi lừa ta, Tadasuke!

Chúa sông đen vừa rên rỉ vừa nghiến răng ken két.

– Cháu ta không chịu mở mắt.

Tadasuke nói. Phương sỹ Chiou trói chặt yêu vật vào cột nhà rồi chạy đến bên Ayako. Mặc cho hắn tay bắt đủ loại quyết, miệng đọc đủ loại bùa chú nhưng Ayako vẫn cứ nằm im không nhúc nhích. Chúa sông đen trông thấy chỉ bật cười.

– Các người không làm cho nó tỉnh lại được đâu, chỉ có mình ta mà thôi, biết chưa!
– Nói mau phương pháp!

Chiou nói.

– Không nói!
– Nói mau!
– Cởi trói rồi ta nói.
– Cởi rồi ngươi định chuồn hả?
– Hà hà hà…
– Ngươi hẳn là loài yêu vật không phải người, vậy thì mau mau hiện nguyên hình ta xem!
– Ta là người!
– Thế cái đuôi đó thì sao?
– Chẳng sao cả. Nếu không lơ đễnh thì há nào ta lại chịu kém ngươi?
– Nhưng mày đã bị ta bắt rồi còn gì?
– Hà hà..
– Nói mau phương pháp đánh thức cô nương ấy!
– Cởi trói đi.

Thế rồi những lời qua tiếng lại như thế kéo dài đến sáng.

– Không nói thì ta khoét mắt mày.
– Hừ!

Phương sỹ Chiou cầm đoản đao chọc vào mắt trái của Chúa sông đen. Vừa dứt lời, tay nắm cán dao khoáy một vòng trong hốc mắt. Chúa sông đen cất tiếng rú thất thanh như loài thú hoang. Nhưng hắn nhất quyết không chịu nói.
Đến sáng.
Khi mặt trời chiếu từng tia nắng qua cửa sổ thì lời nói của Chúa sông đen nhỏ dần nhỏ dần. Phương sỹ cảm thấy hình như hắn ghét ánh mặt trời nên mới lôi ra ngoài, troia vào một gốc cây. Lần này phương sỹ chừa ra một đoạn dây như khi buộc chó nên Chúa sông đen còn tự do cử động trong khoảng dây đó.
Bị trói một chặp dưới ánh nắng, chẳng mấy chốc mà mất dần sinh khí.

– Ta chịu rồi…

Cuối cùng Chúa sông đen cũng cất tiếng.

– Ta sẽ nói cách đánh thức cô nương đó nhưng trước hết hãy cho ta một cốc nước đã.

Chúa sông đen nhìn Chiou và lão Tadasuke bằng ánh mắt van xin.

– Cho nước rồi mày có nói không?

Chiou hỏi.

– Ta nói.

Chúa sông đen đáp.
Lão Tadasuke mang ra một tách trà đựng nước.

– Không, không, hãy cho cái to hơn.

Chúa sông đen nói.
Lần này lão Tadasuke lại mang ra một gàu nước.

– Chưa được, chưa được.
– Ngươi định âm mưu gì?

Chiou hỏi.

– Ta nào có âm mưu gì? Chẳng nhẽ hai người các ngươi lại sợ việc cho nước một kẻ đã ra thế này hay sao?

Chúa sông đen nhìn Chiou bằng ánh mắt khinh miệt.

– Nếu không cho nước thì cô ta sẽ cứ như thế mà chết!

Phương sỹ Chiou nín thinh.
Lão Tadasuke lại mang ra một cái chậu gỗ to bằng một vòng tay người ôm, đặt xuống đất rồi dùng gầu nhỏ múc nước vào. Một chặp sau thì nước đầy. Chúa sông đen nhìn mặt nước chằm chằm, mắt long lanh rồi ngẩng mặt lên.

– Trước khi lấy nước thì ta sẽ chỉ cho cách. Nào, lại đây!

Chúa sông đen nói.
Chiou tiến tới vài bước. Trong nháy mắt, Chúa sông đen búng mình bật dậy bằng tốc độ không thể nào tin được.

– Ồ!

Chiou giật mình thối lui. Đoạn dây thừng thừa ra đã căng hết mức nhưng Chúa sông đen vẫn không tài nào với tới được. Rồi một sự lạ lùng chưa từng có xảy ra. Trong khi còn đang bật mình trên không thì cái cổ của Chúa sông đen thoăn thoắt dài ra gấp bội. Phập! Chúa sông đen cắm hàm răng vào cổ Chiou, chỉ có tiếng răng xé thịt, nghiến ken két.

– Ối cha!

Lão Tadasuke vừa thét lên thì “phụt!” máu từ cổ Chiou tuôn ra như xối.
Chúa sông đen ngoảnh mặt lại phía Tadasuke. Rõ là khuôn mặt của một con thú. Từng sợi lông thú mảnh, ướt sũng chạy dọc trên khuôn mặt. Máu vẫn tuôn ra từ con mắt bị khoét, mồm con thú ngoặm chặt miếng thịt đỏ hồng từ cổ Chiou. Chúa sông đen cứ thế mà chạy mấy bước rồi lao đầu vào chậu nước. Bõm! Chỉ thấy bọt nước văng tung tóe. Chúa sông đen biến mất dạng. Mặt nước trong vắt khẽ dao động, chỉ thấy đoạn dây thừng trói Chúa sông đen lúc nãy và miếng thịt nơi cổ Chiou nổi lềnh bềnh.

Năm

– Chuyện này hãi thật đấy!

Seimei nói.

– Thì hẳn!

Hiromasa đáp bằng cái giọng như cố nén sự hưng phấn lại.

– Thế còn tay phương sỹ kia thì sao?
– Hắn đã được cứu chữa, không nguy hại gì đến tính mạng nhưng phải nằm bất động một thời gian.
– Thế còn cô nương kia?
– Vẫn cứ ngủ yên như thé. Chỉ đến khi Chúa sông đen đến thăm mới tỉnh lại, xong chuyện lại nằm bất động như trước.
– Hừm…
– Này, Seimei, không biết liệu quan bác lo được vụ này không?
– Được hay không thì phải đi mới biết được!
– Ừ.
– Lúc nãy đã ăn hết chỗ cá hương rồi.

Seimei lẳng lặng đưa mắt nhìn ra mảnh vườn tối om. Vài ánh đom đóm lập lòe trong bóng tối.

– Đi không?

Seimei đáp.

– Để ta thử làm giống phương sỹ kia mà bắt yêu vật xem sao.

Vừa nhìn đom đóm, Seimei vừa nở một nụ cười tủm tỉm trên môi.

Sáu

– Là cái này sao?

Seimei mắt đăm đăm nhìn cái gàu nước, miệng thì thầm.

– Chuyện này là thế nào?

Hiromasa hỏi.
Chuyện này, tức là chuyện Seimei vừa làm xong tự nãy giờ. Seimei tự tay nhổ mấy sợi tóc trên đầu rồi kết lại thành sợi dài, quấn một vòng vào chiếc gầu.
Hiromasa cất tiếng, hỏi làm như thế là cớ làm sao. Seimei chỉ mỉm cười không đáp. Căn nhà của lão Tadasuke nằm gần con sông Kamogawa. Hai người vượt qua con đê phía trước nhà thì nghe có tiếng nước triều vọng lại.

– Chà, thế này chỉ còn đợi trời tối nữa là xong.

Seimei cất tiếng.

– Liệu thế này có ổn không?

Hiromasa đáp lại, vẻ bồn chồn khôn nguôi.

– Hay là ta cứ nấp trong nhà, bất ngờ dùng cái này mà cho nó một nhát. Như thế chẳng phải là đơn giản hơn sao?

Hiromasa nói, tay lăm lăm thanh thái đao đeo bên hông.

– Này, chờ đã Hiromasa! Cho dù có chém chết yêu vật thì cũng chẳng đánh thức được cô gái đang ngủ, đúng không?
– Ừ nhỉ?

Hiromasa ậm ừ rồi buông tay ra. Tính cách con người này là như vậy, không lúc nào có thể ngồi yên một chỗ được.

– Này, Seimei, có việc gì ta làm được không?
– Không!

Seimei thản nhiên đáp.

– Chết tiệt.

Hiromasa tỏ vẻ bực dọc.

– Trời sắp tối rồi đấy! Quan bác cứ nấp vào thùng tre mà quan sát cũng được.
– Ta biết rồi.

Hiromasa vừa đáp thì vầng dương đã ẩn mình về sau ngọn núi đằng tây. Một đợt gió đen thổi qua. Trời tối rồi. Hiromasa ẩn mình trong cái sọt tre úp ngược, tay vẫn lăm lăm chuôi kiếm như lúc nãy. Bàn tay nắm chặt chuôi kiếm ướt đẫm mồ hôi.
Mùi nội tạng cá hương lúc nãy Seimei nghiền nhỏ rồi rắc quanh sọt tre thoang thoảng đưa đến khoang mũi Hiromasa. Vốn không ghét mùi cá hương nhưng cứ phải hít mùi nội tạng cá liên tục như thế này thì thật không chịu nổi nữa. Mà lại nóng quá! Hiromasa chẳng thể ngờ được rằng ẩn mình trong chiếc sọt tre lại nóng như thế này. Toàn thân ướt đẫm mồ hôi như khi vào phòng tắm nước nóng.

– Ta làm giống phương sỹ kia liệu có ổn không?

Trước khi chui vào sọt thì Hiromasa có hỏi Seimei.

– Không sao đâu. Dù là động vật hay con người cũng đều bị lừa đến lần thứ hai vì cùng một mánh cả.

Seimei đáp.
Thế rồi Hiromasa yên tâm nấp vào sọt.
Đến khoảng canh Tí, bên ngoài có tiếng gõ cửa gấp.

– Này, ông già, mở cửa ra đi.

Bên ngoài có tiếng.
Lão Tadasuke vừa mở cửa thì Chúa sông đen đã nhảy tọt vào. Hắn vẫn mặc trên mình chiếc áo Kariginu đen, chỉ có mắt trái là bị đâm thủng, vẻ mặt dáo dác. Vừa vào trong, hắn đã khịt mũi.

– Hà hà…

Chúa sông đen nhếch mép, từ hai bên khóe môi, hàm răng nhọn hoắt đã trồi ra.

– Ông già lại gọi bọn phương sỹ nào đến nữa rồi à?

Hiromasa vừa nghe thấy vội nắm chặt thái đao. Tên Seimei khốn kiếp, vậy mà dám bảo là nó sẽ bị lừa đến lần thứ hai đấy.
Hiromasa đã quyết ý, hễ tên kia mà đến gần là sẽ cho hắn một nhát ngay. Nghĩ thế Hiromasa nắm chặt chuôi kiếm, khẽ rút ra khỏi vỏ một chút, thủ thế trong chiếc sọt.
Ánh lửa trên chiếc đèn dầu bập bùng, Hiromasa thấy Chúa sông đen đang đứng ngay cửa vào, mắt nhìn về phía mình. Bên cạnh hắn là một nữ đồng trẻ tuổi.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Nhưng Chúa sông đen không tiến lại gần. Nếu thế thì ta sẽ nhảy ra cho mày một nhát. Vừa nghĩ thế nhưng đã thấy toàn thân cứng đơ.

– Ở yên đấy! Khi nào xong chuyện với Ayako thì ta sẽ xử lý ngươi!

Chúa sông đen nói rồi lầm lũi tiến vào phòng Ayako.

– Ayako…

Hắn vừa đặt mình xuống sàn thì từ trong đống chăn màn, một bàn tay trắng toát vụt ra thộp lấy hắn.
Lực nắm thật khủng khiếp.

– Gì thế này?

Chúa sông đen toan gỡ cánh tay kia ra thì chăn đệm đã bị đạp tung lên.

– Yên! Chớ có cử động!

Giọng nói sang sảng là của Seimei vừa bật dậy từ đống chăn màn. Tay phải Seimei nắm chặt bàn tay Chúa sông đen.

– Hự!

Chúa sông đen toan bỏ chạy thì một sợi dây thừng đã thoăn thoắt tròng quanh cổ hắn. Sợi dây xiết mạnh. Rồi một đoạn dây thừng khác quấn quanh cổ tay, hắn vừa hoàn hồn đã thấy mình bị Seimei trói gô lại rồi.

– Ngài Chúa sông đen!
– Ngài Chúa sông đen!

Nữ đồng lúc nãy vừa thất thanh gọi tên chủ nhân vừa nhảy vào thì đã bị Seimei tóm gọn rồi trói luôn.
Seimei đến gần lão Tadasuke, áp tay phải lên trán lão, một dòng nước lạnh từ trán chảy ra rồi đổ ngược vào trong tay Seimei. Trong sát na đã thấy lão Tadasuke cử động lại.

– Quan bác làm sao thế, Hiromasa?

Seimei nâng chiếc sọt lên.
Hiromasa đang trong tư thế khuỳnh chân, tay phải lăm lăm chuôi kiếm như chực tung ra một nhát xuất kỳ bất ý. Seimei lại đặt tay lên trán, Hiromasa lại cử động được.

– Khủng khiếp quá Seimei!

Hiromasa nói.

– Chẳng phải quan bác đã nói là sẽ không sao đấy ư?
– À, quả là ta có nói thế thật nhưng là nói dối đấy! Tha lỗi cho ta nhé, Hiromasa!

Seimei tiếp lời.

– Nói dối?
– Thì ta định nhờ quan bác làm mồi nhử gây sự chú ý của nó trong lúc đó ta sẽ tóm cổ nó. Nhờ quan bác mà mọi chuyện thuận lợi thế này đấy!
– Còn ta chẳng thấy thuận lợi tí nào!
– Xin lỗi nhé.
– Chết tiệt!
– Thứ lỗi, Hiromasa…

Seimei nói, miệng tủm tỉm cười.

Bảy

– Cho ta xin miếng nước đi.

Chúa sông đen cất tiếng là lúc mặt trời đã đứng bóng. Hắn bị trói vào cùng một gốc cây như lần trước. Khi mặt trời vừa mọc thì hắn đã thè lưỡi ra ngoài mà thở hổn hển. Hắn bị tóm trước khi kịp cởi bỏ y phục nên lúc này trên người hãy còn mặc chiếc áo Kariginu đen. Chỉ với cái nắng này thôi cũng đủ thấy khó chịu rồi mà Chúa sông đen còn bị trói và trên người còn lớp vải đen nữa. Nhìn thôi cũng thấy da hắn khô khốc đến chừng nào.

– Ngươi muốn nước sao?

Seimei nói.

– Ừ, cho ta nước đi.
– Nếu cho nước thì ngươi có nói cách đánh thức Ayako không?

Seimei mình mặc chiếc áo Kariginu trắng rộng phông phênh, tựa lưng nơi bóng râm mà nốc từng ngụm nước mát lạnh một cách ngon lành, mắt liếc nhing Chúa sông đen.

– Được, ta nói.

Chúa sông đen đáp.

– Nào!

Seimei vừa nói, lão Tadasuke đã mang ra một cốc nước.

– Không, không, hãy mang thứ gì đựng nước to hơn ra đây.

Chúa sông đen nói.

– Ồ!

Seimei vừa cười vừa thì thầm.

– Thế thì chắc một chậu nước là được.

Seimei vừa nói thì lão Tadasuke lại khện nệ mang ra một thùng nước to, đặt trước mặt Chúa sông đen. Rồi lão dùng chiếc gầu con múc nước ngoài mương đổ vào thung. Chẳng mấy chốc thì đầy

– Nào, ta sẽ nói trước khi nhận được. Lại đây đi!

Chúa sông đen nói.

– Cứ ở đó mà nói. Tadasuke vẫn nghe thấy.
– Nhưng nhỡ kẻ khác nghe thấy thì sao?
– Kẻ khác nghe thấy thì mặc xác nó, ta không quan tâm.

Seimei lạnh lùng nói tu ừng ực nước đựng trong ống tre một cách ngon lành.

– Không đến đây thì ta không nói.
– Cứ ở yên đó mà nói.

Seimei vẫn cứ lạnh như tiền. Ánh mắt kẻ bị trói long lanh lên vì thùng nước trước mặt, thì thầm như muốn nói.

– Ôi chao, nước. Đúng là nước rồi! Ta muốn nhảy ngay vào nước…
– Đừng có khách sáo!

Seimei nói.
Cuối cùng thì Chúa sông đen cũng chịu không nổi nữa.

– Uổng quá, ta định cắn nát cổ họng mi, thế mà…

Chúa sông đen hé to cái mồm đỏ loét, cười một cách nuối tiếc. Rồi đột nhiên hắn lao đầu vào chậu nước bắn tung tóe. Chỉ còn chiếc áo đen và đoạn dây thừng nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

– Làm sao thế này?

Hiromasa vội chạy đến bên chậu nước, vớt đoạn dây và cái áo ướt đẫm lên.

– Nó biến mất rồi.
– Chẳng phải biến đi đâu cả mà là nó chỉ thay hình đổi dạng thôi.

Nói rồi Seimei đến bên cạnh Hiromasa.

– Nó vẫn còn trong này.
– Sao?
– Vì ta đã dùng tóc của mình để giăng kết giới (7) không cho nó thoát nên nhất định vẫn còn trong này.

Seimei thản nhiên đáp, đưa ánh mắt về phía lão Tadasuke đang nhìn hai người chằm chằm.

– Cho ta một con cá hương.

Seimei cất tiếng.

– Và một sợi dây nữa.

Lão Tadasuke vội mang những thứ được nói ra.
Cá hương vẫn đang bơi lội trong gàu nước.
Seimei vắt sợi dây lên cành cây phía trên chậu nước, một đầu dây buộc vào con cá hương. Con cá bị treo lủng lẳng, đánh mình nhảu quầy quậy trên không. Bên dưới là chậu nước lúc nãy Chúa sông đen nhảy vào.

– Quan bác định làm gì thế, Seimei?

Hiromasa nói.

– Đợi thôi.

Seimei đáp rồi ngồi xếp bằng, khoanh tay bên chậu nước. Một chặp lại cất tiếng gọi lão Tadasuke.

– Có thể chuẩn bị thêm nhiều cá nữa không?

Lão Tadasuke lại mang ra một gàu khác, trong có mười mấy đầu cá hương đang bơi lội tung tăng.
Hiromasa và Seimei, hai người chia nhau kẹp giữa cái chậu nước, ngồi đối diện nhau. Con cá treo trên chậu cử động kém dẫn, mỗi lúc một khô đi.

– Con tiếp theo.

Seimei nói rồi gỡ con cá treo đầu dây ra, thay bằng cá mới trong gàu. Con cá mới được thay lại tung mình quầy quậy trên mặt chậu nước. Seimei dùng ngón tay đâm vào bụng con cá mới gỡ xuống. Một giọt máu chảy xuống, loang rộng trên mặt nước.
Vừa lúc đó, mặt nước có động, bọt nổi lên rồi trở lại, im lìm như trước.

– Này, Seimei, quan bác có thấy gì không?

Hiromasa cất tiếng.

– Ta thấy rồi.

Seimei tủm tỉm.

– Sắp rồi, nó không chịu đựng mãi được đâu.

Đã quá một canh giờ, mặt trời bắt đầu nghiêng dần khỏi đỉnh. Khuôn mặt Hiromasa thoáng lộ vẻ chán chường, mắt nhìn vào chậu nước. Seimei đứng dậy treo con cá thứ bảy vào đầu dây. Con cá ánh lên trong nắng xế, giãy giãy trên mặt nước.
Vừa lúc đó, nước trong chậu xao động cuộn thành một xoáy nước giữa chậu.

– Nhìn xem!

Hiromasa nói. Đáng lẽ giữa xoáy nước phải lõm xuống, nhưng đằng này lại xoáy ngược lên. Nước xoáy dâng cao, nhanh chóng hóa sang đen ngòm.

– Nó đến rồi đấy!

Seimei nói thầm.
Khối nước đen đó dần dần đặc lại rồi từ trong đó một con thú đen nhảy xổ ra. Trong nháy mắt, Seimei vung tay phải chộp lấy con thú đã đớp vào miếng cá trên không. Cánh tay xiết chặt cổ con thú. Kít kít..
Con thú rên rỉ, mồm vẫn còn ngoặm chặt con cá. Nó là một con rái cá già thành tinh.

– Đây chính là chân tướng của Chúa sông đen.

Seimei nói.

– Ồ!!

Lão Tadasuke trố mắt ngạc nhiên. Con rái cá vừa trông thấy láo liền thả rơi con cá nơi mồm. Nó chỉ kêu kít kít mãi.

– Lão có nhớ nó không

Seimei quay sang lão hỏi.

– Có nhớ.

Tadasuke gật đầu.

– Là như thế nào?
– Thực ra là, trước kia có một gia đình rái cá chuyên quấy phá mương cá nên lão lấy làm phiền lắm. Khoảng hai tháng trước, tình cờ lão phát hiện được một tổ rái cá ngoài sông rồi lão giết luôn một con đực và hai đứa con của nó.
– Ồ!
– Con này chắc là con còn sống sót.

Tadasuke thở dài.

– Hóa ra là có sự như vậy.

Seimei nói.

– Nhưng vấn đề là cô nương Ayako vẫn đương say ngủ kia.

Seimei nâng con thú lên, đẩy mặt nó lên ngang bằng với mình, hỏi:

– Đứa con trong bụng cô nương kia có phải con mày không?

Con thú tiu nghỉu gục đầu về phía trước.

– Nếu là con mày, mày có thương nó không?

Con rái cá lại gật đầu.

– Thế phải làm thế nào để đánh thức Ayako dậy?

Seimei hỏi, nhìn chằm chằm vào con thú.
Con rái cá chợt mở miệng, dường như muốn nói điều gì đó.

– Hóa ra là con nữ đồng kia sao?

Seimei nói.
Nữ đồng chính là đứa con gái nhỏ mà đêm qua Chúa sông đen dẫn theo làm người hầu.

– Nữ đồng thì làm sao?

Hiromasa hỏi.

– Hình như chỉ cần cho ăn gan của nữ đồng là được.
– Sao?
– Dẫn nữ đồng đến đây, Hiromasa!

Nữ đồng vẫn còn trong nhà, đêm qua bị bắt cùng với Chúa sông đen.

– Hãy nhúng con bé đó vào nước xem sao.

Seimei nói.
Hiromasa cắp lấy nữ đồng, nhúng chân nó vào nước. Khi toàn bộ cổ chân đã ngập trong nước rồi thì nữ đồng đột nhiên tan biến vào nước. Rồi từ trong nước, Hiromasa thấy một con ếch đồng đang bơi.

– Nhưng mà gay go rồi.
– Sao thế Seimei? Chẳng phải là cứ ăn gan con ếch này là được sao?
– Chẳng phải nó, mà là đứa bé.

Seimei nói.

– Sao?
– Vì rái cá mang thai đến ngày thứ sáu mươi thì sinh con.

Vừa lúc đó, trong nhà có tiếng phụ nữ rên xiết.

– Hừ!

Lão Tadasuke chạy như bay vào nhà, chặp sau lại trở ra.

– Hình như Ayako sắp chuyển dạ rồi!
– Chuyện ăn gan cứ để sau. Lúc này cứ để ngủ như thế hay hơn.

Seimei buông bàn tay nắm cổ con rái cá ra. Con thú rơi phịch xuống đất nhưng lại không có ý định lẩn trốn.
Seimei cất bước vào trong nhà, ngoảnh mặt lại nhìn Hiromasa.

– Quan bác có vào không, Hiromasa?
– Có chuyện gì ta giúp được không?
– Không, không có đâu. Nhưng nếu muốn thì cứ vào đây mà xem.
– Chết tiệt!

Hiromasa đáp.

– Thế thì…

Seimei nói rồi đi một mình vào nhà, con rái cá lạch bạch bám theo sau.
Một canh giờ sau, Seimei trở ra.

– Xong rồi.
– Xong cái gì?
– Ta đã thả đứa bé vừa sinh ra sông từ phía sau nhà rồi. Nếu may mắn thì hẳn nó sẽ sống được đấy!
– Còn Chúa sông đen?
– Bơi ra sông với con hắn rồi.
– Nhưng mà, con người lại có thể đẻ ra rái cá được sao?
– Được lắm chứ!
– Tại sao?
– Thì cũng giống như câu chuyện chú thuật đêm qua mà thôi.
– …
– Về căn bản thì nhân quả, nhân duyên của người hay thú cũng giống nhau mà thôi. Bình thường thì chú thuật trói buộc nó khác nhau nên nhân duyên của người và thú không gặp nhau.
– Ừm.
– Nhưng nếu dùng cùng một loại bùa chú mà ểm lên mối nhân duyên đó thì sẽ có chuyện như thế này.
– Quả là chuyện không hay tí nào.

Hiromasa gật đầu, dường như đã hiểu ra chỗ nào đó, lấy làm cảm kích lắm.

– Nhưng may quá, Hiromasa!

Seimei nói.

– May việc gì?
– Quan bác đã không nhìn thấy nó.
– Nó?
– Là đứa con do nhân duyên giữa người và thú tạo thành

Seimei nói, giọng như nhỏ lại, khẽ nhắm mắt.

– Ừm.

Hiromasa gật đầu một cách bộc trực.

Hết
_________________________________________
Chú thích

(1) Dokudami: một loại cỏ quanh năm, mọc nơi ẩm thấp, thân cao chừng 15~35cm, toàn thân có mùi hôi, mùa hè nở hoa vàng kết thành chùm, chung quanh có 4 đài hoa trắng kết lại thành hình chữ thập trông như cánh hoa. Tsuyukusa: một loại cỏ nở hoa màu xanh vào mùa hè, mọc bên vệ đường.

(2) Keyaki: một loại cây cao đạt tới 30m, nở hoa vàng nhạt vào mùa xuân, gỗ tốt nên thường được dùng nhiều để làm đồ gia dụng, dùng xây dựng tại Nhật.

(3) Kusunoki: một loại cây cao xanh quanh năm, mọc nơi đất ấm, sống lâu, mùa hè nở nhiều hoa vàng trắng, toàn thân có hương thơm.

(4) Hitori shizuka: một loại cỏ xanh quanh năm, mọc nơi hoang dã, ra hoa đầu xuân.

(5) Susuki: một loại lau thuộc họ lúa, mọc nơi hoang dã, thân cao khoảng 1.5m.

(6) Hóa sinh: sự hình thành của chúng sinh chia làm 4 loại: noãn sinh (sinh từ trứng như gà vịt), thai sinh (sinh từ bào thai như động vật có vú), thấp sinh (sinh từ chỗ ẩm thấp) và hóa sinh (sinh do duyên nghiệp, như các loài ma quỷ, thiên thần).

(7) Kết giới: khu vực riêng biệt dành cho chúng tăng tu hành để không phạm giới luật. Khu vực thanh tịnh Phật và Bồ Tát tu hành, ma chướng không xâm nhập được, đưa đến nghĩa khu vực ngăn chặn tà ma bằng bùa chú.

Truyện sưu tầm; Nguồn copy:  http://japanest.com/forum/showthread.php/14942-Truyen-ngan-Am-Duong-su

 

Âm Dương sư

Tác giả: Yumemakura Baku
Người dịch: Nhất Như

Người đàn bà không miệng

(Nguyên văn: Kutinasi no onna. “Kutinasi” nghĩa là hoa dành dành, nhưng cũng có thể hiểu là không có miệng)

Một 

Minamoto no Hiromasa đến thăm dinh thự của Abe no Seimei ở đại lộ Tsuchi no Mikado vào giữa tháng năm Âm lịch, khi mạ ngoài đồng đang lên xanh mơn mởn. Theo lịch hiện đại là vào khoảng trung tuần tháng sáu. Minamoto no Hiromasa no Ason là một võ sĩ trong triều. Cánh cổng dinh thự mở toang như mọi lần. Hiromasa đứng trước cổng nhìn vào thấy cỏ hoang vươn đầy trong vườn. Toàn cảnh trông giống như một bức tường trắng bao bọc xung quanh một bãi cỏ dại hơn là một dinh thự có người ở. Bức tường chạm trổ kiểu Tàu bao lấy toàn bộ dinh thự, phía trên có lợp ngói xanh.
Hiromasa thẫn thờ nhìn vào bên trong bức tường, buông tiếng thở dài. Ánh tà dương chiếu xiên vào bên trong khu vườn, nơi những khóm cỏ mùa hạ đang đu đưa theo gió. Trong vườn có một lối đi nhưng chẳng phải là do cố tình tạo ra mà chẳng qua chỉ là người ta đi mãi tự nhiên thành đường mà thôi. Trông giống như một lối nhỏ thú chạy. Bên trên lối đi, cỏ cũng ngập kín cả. Nếu đi vào đây ban đêm hay sáng sớm thì chắc là vạt áo sẽ hút sương đọng trên cỏ mà nặng lên mất. Nhưng giờ này bãi cỏ đang khô ráo trong ánh nắng chiều.
Hiromasa không lên tiếng mà lần vào bên trong cổng.
Hiromasa mình mặc áo phông Suikan, hông đeo thái đao đỏ lắc lư theo từng bước chân như cái đuôi thú trong bãi cỏ. Vạt áo dài kéo lê trên đầu lá cỏ kêu sột soạt.
Giờ này mọi năm đã vào mùa mưa phùn rồi nhưng năm nay vẫn chưa thấy dấu hiệu gì cả. Trong đám cỏ lẫn một mùi hương hoa ngọt ngào thoang thoảng đến khoang mũi của Hiromasa. Đó là mùi hương của hoa dành dành. Hình như đây đó trong khu dinh thự này có cây dành dành đang nở hoa.
Hiromasa đứng trước cửa dinh thự trầm ngâm.

– Lúc nào cũng bất cẩn thế này đây…

Cánh cửa mở toang hai bên tả hữu từ bao giờ.

– Quan bác có nhà không, Seimei?

Hiromasa cất tiếng gọi.
Không có tiếng trả lời.

– Ta vào nhé!

Hiromasa nói rồi cất bước vào trong nền đất.

– Bỏ giầy ra đi, Hiromasa.

Chợt nghe tiếng gọi dưới chân, Hiromasa đưa mắt nhìn xuống thì thấy một con chuột đồng trên nền đất đang đứng bằng chân sau, giương cặp mắt đen lay láy ngước nhìn mình. Vừa chạm ánh mắt của Hiromasa, con chuột rít lên rồi vụt chạy mất.
Hiromasa cởi bỏ giàu da nai, bước lên thềm.

– Ở đằng sau à?

Hiromasa lần theo hành lang ra phía sau dinh thựu thì thấy Seimei trong chiếc áo Kariginu trắng tinh đang nằm gối đầu lên cánh tay phải, mắt nhìn ra vườn. Trước mặt Seimei là một bình rượu và hai bát nhỏ. Trên cái đĩa sứ bên cạnh là một đĩa cá mòi nướng muối hãy còn đang bốc khói nghi ngút

– Quan bác đang làm gì thế?

Hiromasa cất tiếng.

– Ta chờ đến mỏi cổ rồi đấy!

Seimei vẫn nằm im dưới sàn, đáp. Hình như đã biết Hiromasa sẽ đến từ lâu rồi thì phải.

– Tại sao lại biết ta đến?
– Có phải lúc đến đây, quan bác đã đi qua cây cầu Modori bashi không?
– Ừ, quả nhiên là có!
– Có phải lúc đó quan bác đã nói thầm rằng không biết Seimei có nhà không?
– Ừ, đúng là ta có nghĩ như vậy nhưng làm sao quan bác lại biết.

Seimei không đáp, chỉ cười khúc khúc rồi bật dậy ngồi xếp bằng trước mặt Hiromasa.

– Nói thế tức là con shikigami nào đó đã cho quan bác hay à? Ta nghe nói quan bác đang nuôi shikigami dưới gầm cầu Modori bashi.
– Ừ thì cứ cho là vậy đi. Nào, ngồi cái đã, Hiromasa!

Seimei nói.
Abe no Seimei dáng người cao ráo, trắng trẻo, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ khôi ngô tuấn tú. Trên đôi môi đỏ như tô son kia nở một nụ cười tủm tỉm. Trông người thì chẳng thể nào đoán được tuổi tác. Nói là đã quá bốn mươi cũng đúng nhưng lại có vẻ gì đó của bọn thanh niên chưa đến ba mươi.

– Lúc nãy có con chuột đông nói với ra, mà đó chính là giọng của quan bác đó, Seimei!

Hiromasa cũng ngồi xuống xếp bằng bên cạnh Seimei, nói.
Seimei với tay lấy miếng cá nướng trên đĩa, xé nhỏ rồi ném ra vườn. Chít! Có tiếng rít lên, con chuột đồng lúc nãy khéo léo đớp lấy miếng cá Seimei ném cho rồi biến mất trong đám cỏ.

– Ta vừa trả lễ cho nó đấy!

Seimei nói.

– Ta luôn thấy quan bác thật là khó hiểu.

Hiromasa vươn vai nói, giọng thành thật.

***
– Chà, hoa dành dành tỏa hương thơm thật đấy!

Hiromasa đưa mắt ra vườn, sau một góc vườn có điểm vài bông hoa trắng. Hương hoa ngọt ngào theo gió thoảng đến khoang mũi Hiromasa

– Thật là hiếm có!

Hiromasa vừa nói thì Seimei tủm tỉm cười, đáp lại.

– Hiếm có? Vì sao?
– Vì quan bác đến đây không nhắm rượu mà lại bàn chuyện hoa cỏ thì thật lạ chứ sao!
– Thì ta cũng có tâm trạng thưởng lãm cái đẹp mà lại.
– Ta hiểu rồi. Quan bác là người tốt mà lại.

Seimei nhón tay lấy bình rượu rồi rót vào hai cái bát trước mặt.

– Hôm nay ta đến chẳng phải để uống đâu.
– Nhưng cũng chẳng phải đến để từ chối rượu chứ?
– Mồm mép quan bác tinh vi thật.
– Vị của loại rượu này càng tinh vi hơn đấy!

Seimei đã nắm chặt chén rượu trong tay. Hiromasa vươn vai, đưa tay lấy chén rượu.

– Nào!
– Nào!

Vừa cất tiếng, hai người đã uống cạn chén rượu. Lần này Hiromasa lại rót đầy hai chén.

– Tadami có ổn không?

Vứa đưa chén thứ hai lên miệng, Seimei hỏi.

– Ừm, những đêm túc trực trong cung thỉnh thoảng lại thấy.

Hiromasa đáp.
Tadami ở đây chính là Mibu Tadami. Vào tháng ba năm ngoái trong nội lý của điện Seiryo có tổ chức hội thi thơ, Tadami chính là người đã thua Taira no Kanemỏi trong hội rồi không ăn uống gì mà chết. Lúc đó Tadami ngâm một bài thơ rằng

Ôi mối tình ta
Tiếng đàn vang xa
Mà đã phai mờ
Ta thương người nhớ
Từ thuở còn thơ

Kanemori làm một bài thơ đáp lại rằng

Ta giữ riêng mình
Mối tình ngày nào
Mà sao thiên hạ
Bàn ra tán vào
Tiếng lòng lao xao

Đó là bài thơ khiến Tadami thua cuộc. Khắp trong cung loan tin đồn rằng vì thua cuộc mà Tadami đã bỏ cả ăn uống rồi chết, oan hồn thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong cung. Lắm kẻ thấy Tadami đi lởn vởn trong bóng tối, miệng thì thàm bài thơ của mình rất sầu thảm một chặp rồi biến mất, không tác oai tác quái gây hại gì cho ai.

– Này, Hiromasa!
– Gì thế?
– Lần sau hai người chúng ta cứ mang theo rượu, vừa nhắm vừa nghe Tadami ngâm thơ.
– Đừng có nói tầm phào chứ!

Hiromasa vừa nghiêm mặt nhìn Seimei.

– Như thế chẳng phải tốt sao?

Vừa nói, Seimei vừa đưa chén rượu lên miệng.

– Gần đây ta bỗng thấy bâng vơ quá! Suốt ngày chỉ toàn nghe thấy những chuyện kỳ lạ.
– Ồ!
Seimei vừa nhấm nháp miếng cá mòi vừa nhìn mặt Hiromasa.
– Thế quan bác đã nghe chuyện quan hữu đại thần Ono no Shiya no Sanetsugu thấy ma chưa?
– Chưa nghe.
– khoảng bảy ngày trước Sanetsugu sau khi từ hoàng cung trở về thì thấy một bình dầu nhỏ trước cỗ xe bò phía Nam địa lộ Omiya.
– Ồ!
– Bình dầu đó nhảy nhót lung tung trước xe cứ như là vật sống vậy. Sanetsugu thầm cho làm quái lạ thì bình dầu đã dừng lại trước cổng một dinh thự.
– Rồi sao nữa.
– Nhưng lúc đó cổng đang đóng nên nó không vào được. Thế là nó nhằm hướng lỗ khóa mà lao vào. Lao đến lần thứ mấy thì nó chui tọt vào bên trong rồi mất hút…
– Hay nhỉ?

Seimei thì thầm.

– Sau khi về đến nhà thì Sanetsugu không khỏi lo lắng nên đã cho người đến khu dinh thự đó dò xem tình hình thế nào.
– Ồ, thế ở đó có ai chết chăng?
– Quan bác đoán đúng đấy, Seimei, theo lời bọn tả hữu về báo lại cho Sanetsugu thì trong dinh thự ấy có một cô gái trẻ nằm trên giường bệnh từ trước đến giờ, mãi đến trưa hôm ấy thì mất.
– Vậy sao?
– Trên đời này lại có loại tinh linh như vậy sao?
– Thì hẳn là thế rồi!
– Này Seimei, những thứ chẳng phải là con người hay động vật như vậy mà cũng có thể tác quái được sao chứ?
– Đương nhiên!

Seimei thờ ơ đáp.

– Nhưng nó là thứ không có sinh mạng mà!
– Dù không có sinh mạng thì nó vẫn linh hồn.
– Lẽ nào lại thế?
– Lẽ nào lại thế là thế nào? Linh hồn luôn trú ẩn trong vạn vật, bất kể đó là gì.
– Trong bình dầu cũng có à?
– Đúng rồi!
– Thật chẳng thể tin được!
– Không chỉ có bình dầu thôi đâu. Đến ngay hòn đá lăn lóc ngoài kia cũng có linh hồn đấy.
– Thế nghĩa là làm sao? Con người và thú vật có linh hồn thì ta hiểu được, nhưng hòn đá và bình dầu cũng có linh hồn nghĩa là sao?
– Hà hà, thế linh hồn trú ẩn trong con người và động vật chẳng phải là chuyện rất lạ sao?
– Thế chẳng phải là chuyện đương nhiên à?
– Thì ta hỏi quan bác cây này nhé! Tại sao con người và động vật có linh hồn lại không phải là chuyện lạ?
– Ừ thì đó là…

Hiromasa nói chưa dứt lời đã nín lặng.

– Thì con người và động vật có linh hồn là chuyện đương nhiên mà.
– Nhưng tại sao lại thế?
– Ừ thì là vì…

Hiromasa lại lấp lửng.

– Ta không hiểu. Cứ nghĩ rằng mình hiểu rõ lắm nhưng nghĩ lại thì thấy mình chẳng hiểu gì cả.

Hiromasa nói, vẻ thành thực.

– Này Hiromasa, nếu con người và động vật có linh hồn không phải chuyện lạ thì bình dầu có linh hồn cũng chẳng phải chuyện lạ.
– Ừm.
– Vậy thì linh hồn vốn là cái gì?
– Đừng hỏi ta nhưng điều khó như vậy chứ, Seimei!
– Linh hồn cũng là thứ giống như chú thuật đấy.
– Lại là chú sao?
– Nếu xem linh hồn và chú là hai thứ khác nhau thì cũng có thể xem chúng là một. Chẳng qua chỉ là cách nhìn nhận mà thôi.
– Hahahaha

Hiromasa gật đầu, vẻ mặt chẳng hiểu mấy.

– Cứ cho là ở đây có hòn đá đi!
– Ừm.
– Tức là bản thân nó sinh ra đã có sinh mệnh và mang trong người chú thuật được gọi là “hòn đá”.
– Ừm.
– Rồi ta lấy hòn đá đó ném chết một kẻ nào đó.
– Ừm.
– Thế thì hòn đá chính là đá hay là vũ khí?
– Ừ..ừm

Hiromasa ậm ừ rồi tiếp lời.

– Hẳn là hòn đá đó vừa là hòn đá vừa là vũ khí?
– Đúng rồi đây, Hiromasa. Quan bác hiểu rõ đấy.
– Chuyện này thì ta hiểu.

Hiromasa gật đầu, vẻ mặt lộ rõ nét vũ cốt.

– Thì chuyện linh hồn và chú giống nhau cũng là như thế.
– Ừm.
– Tức là ta đã niệm chú gọi là vũ khí lên thứ gọi là vũ khí.
– À ta nhớ rằng trước đây quan bác có nói rằng chú ngắn nhất trên đời này chính là tên gọi phải không?
– Chú thì cũng có nhiều loại lắm. Tên gọi, hay là sử dụng hòn đá như vũ khí, về bản chất thì cũng giống như việc niệm chú thôi. Đó là điều có bản chất về chú mà ai cũng có thể làm được cả.
– Ừm
– Thế này, từ ngày xưa người ta cho là linh hồn hình hài có tương ứng với nhau và đó là sự thật.
– …
– Hình hài cũng là một loại chú đấy.
– Ừ ừm..

Hiromasa lại lộ vẻ mặt ngây ngô.

– Cứ cho là ở đây có tảng đá mang hình người đi.
– Ừm.
– Tức là tảng đá đó bị nguyền chú tên là con người. Nếu nó càng giống hình người thì càng bị nguyền mạnh. Trong linh hồn của tảng đá thì phần nào cũng mang ít nhiều linh tính của con người. Và vì nó giống hình người nên nếu mọi người đến sung bái nó thì linh tính của người trong tảng đá càng mạnh. Tức là con người đã chú nguyện mạnh hơn lên tảng đá.
– Hahaha
– Tảng đá thỉnh thoảng lại tác yêu tác quái chính là tảng đá được con người sung bái trong nhiều năm.
– Vậy sao?
– Này nhé! Ban đầu chỉ là nắm đất bình thường thôi nhưng sau khi nhào nặn rồi cho vào lò nung nó lại mang hình hài của một chiếc bình. Tức là ta đã chú nguyện loại chú gọi là bình, nhào nặn rồi cho vào lửa nung nắm đất đó. Vì vậy nên một trong những chiếc bình đó hóa thành quỷ mà tác quái gây họa cho người cũng chẳng phải là chuyện khó hiểu.
– Thế chuyện chiếc bình của Sanetsugu cũng là như thế à?
– Đó có lẽ là một con quỷ không có thực thế nào đó đã mang hình hài của chiếc bình dầu.
– Nhưng làm sao con quỷ lại hóa thành hình dạng của chiếc bình dầu được?
– Làm sao mà ta biết được chứ? Ta có tận mắt nhìn thấy nó đâu?!
– Nhưng mà ta an tâm rồi.
– Tại sao?
– Vì ta nghĩ rằng quan bác cái gì cũng biết cả, nhưng nếu thế thì chẳng phải là dở hay sao?
– Hà

Seimei tủm tỉm cười, nhón từng miếng cá, nhấp một ngụm rượu rồi nhìn Hiromasa, vẻ cảm khái.

– Gì thế?

Hiromasa hỏi.

– Ta đang lấy làm lạ lắm.
– Lạ chuyện gì?
– Là chuyện quan bác có mặt tại đây, hay hòn đá lăn lóc ngoài kia.
– Lại nữa rồi, Seimei!
– Tồn tại là chuyện lạ nhất trên đời.
– Ta thấy chuyện bùa chú của quan bác càng lạ lùng hơn.
– Hahaha
– Này Seimei, đừng làm mọi chuyện trở nên phức tạp thế này chứ!
– Ta làm nó phức tạp sao?
– Quan bác luôn giỏi trong việc phức tạp hóa vấn đề. Hòn đá thì cứ là hòn đá, còn ta thì vẫn cứ là ta chả phải tốt hơn sao? Cứ nghĩ đến chuyện đó là lại không uống được!
– Nhưng ta lại thấy vừa uống rượu vừa nói những chuyện này với quan bác cũng là một cái thú đấy.
– Ta chẳng thấy thú tí nào.
– Thế thì xin lỗi nhé!

Trên khuôn mặt Seimei chẳng lộ một vẻ gì ái ngại cả. Vừa rót rượu vào cái chén đã cạn của Hiromasa, Seimei vừa nhìn người bằng hữu.

– Này, Hiromasa, thế hôm nay quan bác đến tìm ta có việc gì?
– Thực ra là ta có việc muốn nhờ quan bác giúp cho.
– Ồ!
– Đây là việc mà không thể không nhờ đến Âm Dương học sỹ như quan bác.

Âm Dương học sỹ là một chức danh của Âm Dương Sư, cai quản việc bói toàn, chiêm tinh trực thuộc bộ phận Âm Dương đạo trong đại nội Lý. Họ là những người xem phương vị, bói toán, dùng huyễn thuật, phương thuật nhưng trong số các Âm Dương Sư thì Seimei là một người khác hẳn số đông. Về mặt bí sự trong Âm Dương đạo thì Seimei là người không nhất thiết phải tuân theo những quy tắc cổ lai mà thường hay vứt bỏ những phần nghi thức phiền phức mang tính trang trí để hành xử theo lối riêng của mình. Seimei là người có thể vứt bỏ những phần lằng nhằng trong khi hành đạo Âm Dương ngay cả ở những nơi tập trung ánh mắt của nhiều người, không ưa câu nệ vào những lề thói cổ hủ chỉ cốt lòe thiên hạ. Seimei lại là người thỉnh thoảng bàn tán những chuyện như bọn du nữ bán mình ở kinh đô, hệt như một kẻ phàm phu ít hiểu sự nhưng cũng có lúc triều đình mở hội gì đó thì lại thoăn thoắt viết ra những dòng Hán Thi khiến giới quý tộc vốn ưa sự thanh cao lịch lãm phải thán phục. Seimei chính là người như một đám mây chẳng có thực thể, chẳng có chỗ nào để nắm bắt, lúc thì thế này, lúc lại thế kia.
Cũng thật là lạ khi một Seimei như vậy và một Hiromasa bộc trực thuần túy như một khúc gỗ lại có thể hợp nhau, thỉnh thoảng lại có thể ngồi chung nhau chén rượu mà giữ vững mối quan hệ ấy.

– Thế quan bác muốn nhờ ta chuyện gì?

Vừa được Seimei hỏi, Hiromasa bắt đầu hàn huyên câu chuyện.

Hai 

– Trong số các võ sĩ ta quen trong triều có kẻ tên là Kajiwara no Sukeyuki.
Hiromasa nhấp một ngụm rượu rồi nói.
– Ừm.

Seimei vừa nhấm nháp từng tí một vừa lắng nghe câu chuyện.

– Sukeyuki này năm nay vừa ba mươi chín, trước đây hắn là quan lại sao chép bảo quản văn thư trong cung nhưng gần đây đã cạo đầu đi tu rồi.
– Tại sao lại thế?
– Gần một năm trước đột nhiên phụ mẫu của hắn không hẹn mà cùng mất cả. Thế là từ đó không biết hắn nghĩ gì đó mà lại cạo đầu.
– Hà.
– Và hắn đến tu ở chùa Diệu An gần song Keigawa phía tây đại lộ Nakamikado.
– Rồi sao nữa?
– Thế rồi lấy pháp danh là Jusui, quyết tâm ngày ngày phải chép kính Bát Nhã (1) để cầu siêu cho song thân.
– Ồ!
– Một ngày mười lần và hắn muốn sao chép liên tục trong một ngàn ngày.
– Tinh tấn nhỉ?!
– Ừ thì thế! Đến nay thì cũng đã hơn trăm ngày rồi. Nhưng tám ngày trước thì hắn sinh phiền não vì bị hồn ma quấy nhiễu.
– Hồn ma thế nào?
– Hồn ma là một người đàn bà.
– Đàn bà sao?
– Thực ra là một người đàn bà mỹ miều.
– Quan bác thấy rồi sao?
– Không, Sukeyuki, à, Jusui nói với ta như thế!
– Thôi được rồi, thế đầu đuôi như thế nào?
– Chuyện là thế này, Seimei.

Hiromasa vươn tay với lấy chén rượu, hớp một hơi rồi bắt đầu kể.

Đương đêm.
Jusui đi ngủ vào quá canh Tuất một tí trong một tăng phòng rời không nằm chung với những tăng phòng khác. Thầy tăng Jusui luôn đi nằm một mình trong ngôi chùa bé tí như thế này. Trong chùa nếu tính luôn cả Jusui cũng chỉ đến tám người. Thực ra đây chẳng phải là ngôi chùa bình thường dành cho người thế tục muốn xuất gia tu hành mà chỉ là một nơi trú thân dành cho giới quý tộc, võ sĩ hoặc những người có chút danh vọng như vậy khi muốn ẩn cư. Mà sự thật nó cũng được sử dụng vào mục đích này. Các thầy tăng ở đây không phải tu hành khổ hạnh như các tu sĩ mật giáo mà thỉnh thoảng những người họ hàng vẫn ghé thăm chùa, dúi cho ít tiền. Họ cũng vốn không bị ràng buộc bởi giới luật của Phật môn, nếu muốn thì cũng được phép sử dụng những tăng phòng rời như phòng riêng của mình và thỉnh thoảng cũng thấy xuất hiện ở những nơi ăn chơi thanh nhã.
Đêm đó, thầy Jusui bất chợt tỉnh giấc.
Ban đầu chính thầy cũng không hề hay biết rằng mình đã tỉnh giấc mà vẫn tưởng rằng mình còn đang chìm trong giấc ngủ. Jusui mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà đang chìm trong bóng tối.
Tại sao thầy lại tỉnh, không ai hay.
Thầy Jusui quay mặt nhìn ngang ra cái cửa lùa đối diện với mảnh vườn, ánh trăng xanh rơi vãi trên chiếc lá phong ngoài vườn, in bóng lên mắt thầy. Trên tấm cửa lùa còn có một cửa sổ nhỏ, đó là mốt thịnh hành lúc bấy giờ.
Hình như có chút gió khiến bóng lá phong khẽ lay động. Ánh trăng chiếu lên tấm cửa lùa khiến bóng tối trong phòng cũng nhuốm một màu xanh ngắt. Ánh trăng chiếu qua cửa rồi rọi lên mặt khiến thầy bất giác hay rằng mình đã thức giấc. Không biết trăng ngoài kia thế nào nhỉ?
Jusui cảm thấy thích thú, bật khỏi giường ngủ rồi kéo cửa lùa. Một luồng khí đêm lạnh lẽo tràn vào phòng.
Jusui thò nửa mặt ra ngoài, ngước nhìn lên thì thấy một vầng trăng thượng huyền tuyệt đẹp trên đỉnh cây phong ngoài vườn.
Tán lá phong khẽ đu đưa.
Bất giác thầy Jusui cảm thấy muốn ra ngoài.
Thầy mở cửa xuống hành lang. Đó là một hành lang lót ván đen mà không có vách ngăn với bên ngoài. Bình thường ván gỗ trên hành lang phải màu đen tuyền nhưng ánh trăng xanh chiếu xuống khiến bề mặt bóng loáng của nó như một phiến đá xanh đen được mài nhẵn thin.
Jusui vừa ngửi thấy mùi cây cỏ ngoài vườn tràn ngập trong bầu khí đêm. Thầy tăng bắt đầu cảm thấy có người.
Từng bước, từng bước thầy tiến ra phía đầu hành lang thì thấy một bóng đen cuộn tròn trên sàn gỗ. Không hiểu cái bóng đã xuất hiện ở đó tự bao giờ. Rõ ràng là lúc đầu bước ra hành lang thì đâu có nó! Không chắc là mình nhầm rồi, có thể nó đã ở đó từ đầu rồi cũng nên. Jusui dừng bước. Đằng kia là một bóng người.
Một người đàn bà đang ngồi chính tọa trên hành lang, mặt hơi cúi xuống. Mình mặc độc một chiếc áo đơn bằng vải mỏng, hình như dưới lớp áo chẳng còn lớp vải nào nữa thì phải.
Ánh trăng chiếu lên mái tóc dài quấn quanh đầu, toát ra ánh sáng bóng loáng. Rồi, người đàn bà ngẩng mặt lên. Nói là ngẩng mặt lên nhưng chỉ là khẽ hướng lên trên một chút và vì thầy Jusui đứng trên cao nên không nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt người đàn bà.
Từ ống tay áo bên phải áp sát miệng, năm đầu ngón tay trắng nõn nà thò ra. Vì bị bàn tay và ống tay áo che khuất nên thầy không thấy được miệng của người nọ.
Người đàn bà chỉ khẽ ngước mắt lên nhìn thầy Jusui. Đôi mắt đẹp, to và đen lay láy. Ánh mắt đó như muốn nói điều gì ấm ức với thầy Jusui. Ánh mắt thật buồn rầu, đau khổ.

– Ai đó?

Thầy Jusui cất tiếng hỏi. Nhưng không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng lá phong xào xạc đu đưa.

– Ai đó?

Jusui lại hỏi. Nhưng cũng không có tiếng đáp lại.

– Có chuyện gì?

Jusui hỏi. Người đàn bà vẫn nín thinh.
Ánh mắt bà ta ánh lên một nỗi buồn mênh mang.
Thầy Jusui tiến lại một bước, thầm nghĩ rằng đây chẳng phải con người trần thế.

– Là tinh à?

Jusui vừa cất tiếng hỏi thì người đàn bà chợt buông cánh tay che miệng ra. Thầy Jusui bật tiếng ra khỏi lồng ngực.

Ba 

– Này Seimei, quan bác có biết rằng khi bà ta buồn tay ra thì thế nào không?
– Thế nào thì quan bác cứ tiếp đi!

Seimei đáp, chẳng nghĩ ngợi gì.

– Chậc…

Hiromasa tặc lưỡi, mắt nhìn Seimei, giọng như nhỏ lại.

– Bà ta không có miệng.

Nói rồi Hiromasa ngước nhìn Seimei vẻ như muốn dò la ý tứ.

– Rồi thế nào nữa?

Seimei hỏi một cách bình thản.

– Thế quan bác không thấy bất ngờ sao?
– Thì có. Nhưng cứ tiếp đi!
– Thế rồi bà ta biến mất.
– Thế là hết à?
– Không, chưa hết đâu, vẫn còn đấy.
– Ồ!
– Rồi lại xuất hiện nữa.
– Bà ta á?
– Đêm hôm sau đó…

Vào đêm hôm sau, thầy Jusui lại tỉnh giấc vào lúc nửa đêm. Lần này thầy cũng không hiểu tại sao mình lại tỉnh giấc. Ánh trăng vằng vặc chiếu qua tấm cửa lùa, bất chợt thầy nhớ lại chuyện đêm qua nên nhòm ra hành lang.

– Rồi ở đấy cũng thầy người đàn bà như đêm trước.
– Lần này thế nào?
– Cũng giống như đêm trước, bà ta vừa nhấc ống tay áo để lộ cho thấy khuôn mặt không miệng ra thì biến mất.
– Hay nhỉ?
– Hằng đêm đều như vậy cả!
– Hả?
Không hiểu sao cứ đến nửa đêm thì thầy Jusui lại mở mắt, đi ra hành lang thì lại thấy người đàn bà ở đấy.
– Nếu không ra hành lang thì sao?
– Nhưng cũng vẫn tỉnh giấc.

Lần này tỉnh giấc nhưng không ra ngoài hành lang thì chẳng biết tự bao giờ đã thấy người đàn bà ngồi bên gối thầy Jusui dùng ống tay áo che miệng mà nhìn xuống thầy.

– Thế những thầy tăng khác có biết chuyện không?
– Hình như chưa một ai biết cả. Vì hắn chưa nói cho ai khác thì phải.
– Ta hiểu rồi, hẳn là chuyện đó kéo dài trong bảy ngày.
– Nếu như đêm qua cũng xảy ra nữa thì được tám ngày liên tục.
– Thế quan bác gặp Jusui từ bao giờ?
– Trưa hôm qua.
– Ừm.
– hắn biết mối quan hệ giữa ta và quan bác nên nhờ vả trong khi còn chưa ai biết.
– Nhưng ta cũng đâu biết mình làm được gì?
– Sao thế? Lại có chuyện mà Seimei không làm được à?
– Thôi được rồi. Ta đi thử xem sao.
– Đi thật sao? Thế thì đa tạ!
– Vì ta cũng muốn xen mặt người đàn bà kia thế nào.
– À đúng rồi, ta chợt nhớ ra chuyện này.
– Chuyện gì?

Seimei hỏi.

– Đêm hôm thứ bảy thì lại khác lúc trước một chút.
– Khác như thế nào?
– Hượm đã..

Hiromasa cho tay vào cái túi lấy ra một tập giấy, đưa cho Seimei.

– Quan bac xem cái này.
Trên tập giấy có dòng chữ viết.
– Gì thế này? Thơ à?
Seimei vừa liếc mắt nhìn tập giấy vừa nói.

” Ta muốn chạm tay vào bông hoa dành dành trên núi Miminashi. Khi tay nhuốm màu hoa thì tình yêu của ta không lọt vào tai thiên hạ, không trở thành tin đồn của thiên hạ. Như thứ không tai không mũi…”

Đại khái bài thơ cổ trong tập giấy mà Seimei đọc là như thế.
– Có lẽ đây là bài thơ trong tập ” Kokinshu” (2) nhỉ?

Hiromasa thốt lên.

– Những người đã từng làm một, hai bài thơ rồi thì ai cũng biết cả mà.
– Thế mà ta không biết đấy!
– Thì quan bác đâu cần biết làm gì?
– Này, đừng khinh thường ta chứ!

Vừa nói, Hiromasa đưa ngụm rượu cuối cùng vào cổ họng.

– Thế bài thơ này và người đàn bà kia có quan hệ gì nhỉ?
– Ừm, vào đêm thứ bảy thì Jusui có mang đến bên gối, vừa đọc tập thơ Konkinshu vừa cố thức khi còn có thể, đến khi buồn ngủ thì đi ngủ. Hắn nghĩ rằng nếu làm thế thì chắc nửa đêm không phải tỉnh giấc nữa.
– Vậy sao?
– Nhưng làm vậy cũng chẳng ích gì vì nửa đêm hắn lại tỉnh giấc. Vừa dứt cơn mê đã thấy bà ta ngồi ngay bên gối, còn tập thơ Konkinshu thì mở ra đúng trang có bài thơ này.
– Ồ!
– Rồi người đàn bà đó dùng tay trái mà chỉ vào bài thơ này.
– Thế rồi?
– Thế rồi hết chứ sao! Jusui vừa chạm mắt vào bài thơ thì bà ta đã biến mất.
– Hay nhỉ?

Seimei thì thầm.

– Nhưng không biết có sao không nhỉ?
– Có làm sao không thì làm sao ta biết được! Nhưng tại sao bà ta lại chỉ vào bài thơ này nhỉ?
– Ta cũng không đoán được…
Ánh mắt Seimei lướt trên dòng chữ ghi trên tập giấy trong tay mình.

” Ta muốn chạm tay vào…”

Dĩ nhiên Hiromasa hiểu ý nghĩa của bài thơ cổ đó nhưng vấn đề là tại sao người đàn bà lại chỉ tay vào bài thơ này. Đây là một bài thơ khuyết danh trong tập “Kokinshu”. Ngọn núi Miminashi được nhắc đến trong bài thơ là một ngọn núi nhỏ ở Nara và tên của nó cũng đồng âm với từ “không có tai”. Hoa dành dành cũng có âm trùng với từ nghĩa là “không có miệng”.

– Người đàn bà đó không có miệng, vậy có liên hệ gì với hoa dành dành trong bài không nhỉ?

Hiromasa nói. Nhưng ngoài việc đó ra thì tất cả chỉ là một mối mù mờ.

– Thế nào? Quan bác có hiểu được điều gì không hả, Seimei?
– Ta chợt nghĩ ra vài điều.
– Thế hả?
– Nhưng dù gì thì ta cũng đến ngôi chùa Diệu An đó thử xem sao.
– Ồ, khi nào đi?
– Đêm nay được đấy!
– Đêm nay sao?
– Ừm!

Seimei gật đầu.

– Đi thôi.
– Đi thôi.

Rồi mọi chuyện kết thúc tại đó.

Bốn 

Bầu khí đêm lạnh căm căm như cắt da cắt thịt.
Seimei và Hiromasa vừa ngắm trăng vừa chờ đợi trong một bụi cây rậm rạp trong vườn. Chẳng còn bao lâu nữa là đến nửa đêm, thời khắc người đàn bà nọ xuất hiện.
Mặt trăng tròn vành vạnh treo mình trên bầu trời tây, ánh trăng tràn ngập khu vườn, nhuốm xanh cả một vùng. Ánh trăng cũng chiếu thẳng vào hành lang nơi tăng phòng phía đối diện với bụi cây hai người đang nấp.

– Sắp rồi đấy!

Hiromasa nói.

– Ừm.

Seimei khẽ đáp rồi đưa mắt nhìn khu vườn đang tắm mình trong ánh trăng. Một làn gió mang đầy hơi nước trong không khí rít qua những rặng cây trong vườn kêu xào xạc.

– Ồ!

Seimei kêu lên vì khoang mũi như bắt được thứ gì trong làn gió.

– Làm sao thế?

Hiromasa cất tiếng.

– Ngọn gió này…

Seimei thì thầm.

– Ngọn gió này làm sao?
– Sắp vào mùa mưa phùn rồi.

Vừa lúc đó thì toàn thân Hiromasa như cứng lại khi đưa mắt nhìn về phía tăng phòng.

– Cửa mở rồi kìa!
– Ừm.

Seimei gật đầu. Cánh cửa tăng phòng đã mở rồi thầy Jusui bước ra.

– Bà ta kìa!

Seimei nói. Quả nhiên có một cái bóng đổ dài dưới hành lang. Đứng cạnh cái bóng là một người đàn bà như Seimei nói, trên làn da nõn nà là một tấm áo mỏng dính như họ đã nghe trong câu chuyện. Lúc này sư thầy Jusui đang hướng về phía bà ta.

– Đi thôi.

Seimei thì thầm rồi bước ra khỏi bụi cây tiến về phía hành lang. Theo sau là Hiromasa. Đến cạnh hành lang trong vườn thì Seimei dừng lại. Người phụ nữ để ý đến sự có mặt của Seimei, ngước mặt lên nhìn.

Quả nhiên là bà ta đang dùng một bên tay áo mà che mặt, đôi mắt đen huyền như muốn hút lấy đối phương vào đang chằm chằm nhìn Seimei. Seimei đưa tay vào túi lấy ra một tấm giấy. Dưới ánh trăng chỉ thấy rõ một con chứ được ghi trên tấm giấy đó.
Người đàn bà đưa mắt nhìn tấm giấy, ánh mắt bỗng láy lên một màu mừng rỡ. Rồi người đàn bà bỏ tay áo ra, quả nhiên là trên khuôn mặt kia không có miệng. Bà ta vừa nhìn Seimei vừa gật gật đầu.

– Bà muốn gì?

Seimei cất tiếng hỏi.
Người đàn bà chỉ lặng lẽ quay mặt về phía sau rồi vụt biến mất.

– Biến mất rồi, Seimei!

Hiromasa nói, giọng hưng phấn.

– Quan bác cho bà ta xem gì trên tờ giấy thế?

Hiromasa đưa mắt nhìn tờ giấy vẫn còn trên tay Seimei. Trên tờ giấy chỉ ghi mỗi một chữ Hán là “như”.

– Bà ta biến mất rồi!

Sư thầy Jusui nói.
Seimei cất tiếng hỏi thầy Jusui, tay chỉ về hướng lúc vừa nãy người đàn bà quay mặt về.

– Đằng đó là gì thế?
– Là phòng riêng mà ban ngày bần tăng vẫn hay sao chép kinh sách mà.

Thầy Jusui đáp.

Năm

Sáng sớm hôm sau, ba người Hiromasa, Seimei và thầy tăng Jusui tề tựu tại căn phòng riêng của thầy. Ngay giữa căn phòng là một cái bàn đọc sách, bên trên có đặt một quyển “Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh”.

– Ta xem được chăng?

Seimei hỏi.

– Chớ khách sáo!

Thầy Jusui gật đầu.
Seimei cầm lấy quyển kinh lật qua một loạt, mắt đảo từng trang rồi bổng cả tay và mắt đều dừng lại ở một chỗ trong kinh.

– Hóa ra là đây sao?

Seimei nói.

– Gì thế?

Hiromasa đưa mắt nhòm qua vai Seimei. Giữa hàng chữ trong quyển kinh có một chữ bị bẩn đi.

– Đây chính là thực thể của người đàn bà kia.

Seimei thì thầm.

Đoạn kinh viết bằng Hán tự rằng:

” Sắc tức thị không
Không tức thị sắc
Thụ, tưởng, hành, thức
Diệc phục nữ thị”

Chính là chữ “nữ” trong hàng này. Đáng lý ra câu này phải viết là ” Diệc phục như thị” mới đúng. Bên phải của chữ nữ (3) có một vết mực đen làm bẩn đi.

– Tại sao đấy lại là thực thể của bà ta chứ?

Thầy Jusui hỏi.

– Vì đấy là do một chữ trong ” Bát nhã tâm kinh” này hóa ra mà thành vậy.

Seimei nói.

– Đây có phải là do thầy làm bẩn không?

Seimei hoi Jusui, tay chỉ lên vết bẩn bên cạnh chữ “nữ”.

– Vâng, đúng rồi. Trong lúc bàn tăng đang chép kinh thì có một giọt mức rơi xuống làm bẩn cả.
– Nếu thế thì xin thầy chuẩn bị cho ta bút mực và một ít keo dán.

Rồi thầy Jusui mang ra những thứ như được yêu cầu ra. Seimei cắt một miếng giấy nhỏ dán lên bên chỗ vết mực bẩn cạnh chữ “nữ”. Đoạn dùng bút lông chấm vào mực rồi viết them một chữ “khẩu” (miệng) lên chỗ giấy vừa dán. Chữ “nữ” lúc nãy sau khi được viết them chữ “khẩu” bên cạnh đã thành chữ “như” đúng theo kinh văn.

– Hóa ra là như vậy sao, Seimei?
– Vì vậy mà người đàn bà đã không có miệng đấy!

Seimei không đáp, khẽ vỗ tay.

– Như thế này thì bà ta sẽ không xuất hiện nữa đâu.
Hiromasa trong long hết sức than phục, nhìn Seimei.
– Như trước đây ta có nói với quan bác rằng đồ vật cũng có linh đấy.

Hiromasa gật đầu như trong long đã hiểu ra điều gì sâu sắc.
Seimei quay lại nhìn Hiromasa rồi khẽ thúc chỏ vào sườn bạn.

– Thế nào hả? có đúng như ta nói không?
– Sao?
– Thì đã bắt đầu mưa phùn rồi!

Seimei nói.
Hiromasa đưa mắt nhìn ra ngoài thì thấy từng sợi mưa mỏng như kéo lụa đang âm thầm giăng kính mảnh vườn đang tràn ngậm trong màu xanh mơn mởn. Những lá cỏ bắt đầu trĩu xuống vì nước mưa.
Và từ đó người đàn bà nọ cũng không bao giờ xuất hiện nữa.

………………….
Thị cố không trung
Vô sắc, vô thụ, tưởng, hành, thức
Vô nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý (4)
Vô sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp
…………………..

__________________________________________

Chú thích

(1) Kinh Bát Nhã: tên đầy đủ là Phật thuyết Ma ha Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh, gọi tắt là Bát Nhã Tâm Kinh (Hannya Singyou). Kinh do nhiều người dịch nhưng bản dịch của ngài Huyền Trang Tam Tạng là nổi tiếng hơn cả. Đây là một trong những kinh điển ngắn nhất của Phật giáo và được nhiều người thuộc lòng nhất. Bản dịch của ngài Huyền Trang chiếm một ví trí quan trọng trong Phật giáo Nhật Bản cũng như ảnh hưởng rất lớn đến nền văn hóa của đất nước này. Những câu như “sắc tức thị không, không tức thị sắc” trong kinh được rất nhiều người biết đến.

(2) Kokinshu: gọi tắt của Kokin waka shu, một tập thơ cổ gồm 20 quyển được Thiên Hoàng Godai ra lệnh cho các thi nhân trong cung như Kino Tsurayuki tuyển chọn các bài thơ hay năm Engi thứ 5 (905) và được hoàn thành năm thứ 13 cùng niên hiệu. Tập thơ gồm hơn 1000 bài, phong nhã không thua kém gì tập Manyoushu thời Nara.

(3) Trong Hán tự, chữ “như” gồm có chữ “nữ” đứng bên trái và chữ “khẩu” đứng bên phải. Cả hai chữ “nữ” và “như” đều được phát âm là “nyo” trong tiếng Nhật.

(4) Một đoạn trong “Bát Nhã Tâm Kinh”. Nguyên nghĩa: các pháp (hiện tượng) đều ở trong cái không mà chẳng có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý…..

Hết

Vưu vân thế vũ

Tháng Hai 4, 2016

nguồn:  Vưu vân thế vũ – Thương Hành Mộ

Ngược đến cao trào

Được rồi, ta sẽ không viết văn án

NP, giáo chủ thụ, các loại công, có kịch tình, phi thuần nhục, cẩu huyết nhiều, sẽ ngược.

 Văn nghệ bản thuyết pháp, đây là một võ công cao cường  xinh đẹp thụ cùng hắn  cấp dưới cùng đối thủ chi gian các loại không biết xấu hổ không sỉ  PLAY, nhưng chính là không tưởng đàm luyến ái  cố sự. Chân ái cùng ngược cảm cùng đi, cẩu huyết cùng máu tươi Tề Phi.

Hành văn tra, lược nhị bức, cẩu huyết không đứng đắn. Nhứ ngôn nức nở: Cảm tạ các vị muội chỉ  vẫn duy trì, lâu chủ cả người  cẩu huyết vì các ngươi mà sôi trào, các ngươi  mỗi một điều hồi phục lâu chủ đều sẽ lặp lại đọc, từ giữa hấp thu vô cùng  lực lượng, sau đó chạy trở về đi tiếp tục mã tự ![ tốc độ càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh…… Yêu chết các ngươi !]

ps: Nhục nhiều mà hương ~

.

01      02     03      04     05      06      07     08      09      10

.

11       12      13       14      15       16       17      18       19     20

.

21     22     23      24     25      26      27      28      29       30

.

31      32      33      34      35      36      37      38      39      40

.

41      42      43      44      45

Ảnh Đẹp

Tháng Một 20, 2016

FOREST ROGERS : FANTASTIC BEINGS

Old Pictures: zamantika

.

.

China.

Trương Gia Giới: Trương Gia Giới nằm về phía tây bắc tỉnh Hồ Nam, giữa khu vực nhô lên của vùng cao nguyên tỉnh Vân Nam và Quý Châu. Nơi đây có công viên rừng quốc gia Trương Gia Giới, thung lũng Sách Khê thuộc khu bảo tồn thiên nhiên, khu bảo tồn thiên nhiên Thiên Tử Sơn, khu phong cảnh Vũ Lăng Nguyên… Trương Gia Giới còn có tên gọi là Thanh Nham Sơn, là công viên rừng cấp quốc gia đầu tiên của Trung Quốc vào năm 1982 với hơn 3.000 cột đá và vách núi hình thù thiên biến vạn hóa được tạo nên từ đá sa thạch, nhiều cột đá sừng sững cao hơn 300 m, nhiều hang động với những nhũ đá đủ thứ màu sắc.

(Trương Gia Giới)

Thần Nông Gía: là Lâm khu (tương đương với cấp huyện) duy nhất tại Trung Quốcvà trực thuộc tỉnh Hồ Bắc. Lâm khu không trực thuộc địa cấp thị nào của tỉnh. Dân cư trong lâm khu chủ yếu là người Hán (95%), 5% còn lại chủ yếu là người Thổ Gia. Lâm khu được thành lập năm 1970 từ những diện tích các huyện lân cận là Ba Đông,Hưng Sơn và Phòng huyện.

Tây Song Bản Nạp (Xishuangbanna):  là châu tự trị dân tộc Thái ở phía tây nam tỉnh Vân Nam, Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, giáp giới với Lào và Myanma. Thủ phủ của châu là Cảnh Hồng (Jinghong), nằm trên bờ sông Mê Kông (sông Lan Thương trong tiếng Trung). Là trung tâm du lịch của Trung Quốc cùng với Côn Minh – 2 trung tâm du lịch lớn nhất của Vân Nam. Có vị trí ngang với tỉnh Lai Châu của Việt Nam – có địa hình thấp hơn Hà Giang

Tây Song Bản Nạp là quê hương của tộc người Thái (Dai). Khu vực này nằm ở độ cao thấp hơn so với phần lớn tỉnh Vân Nam, và có khí hậu nhiệt đới.

Sanya còn gọi là Tam Á, là thành phố cực nam của đảo Hải Nam, Trung Quốc. Dân số: 536.000 (2006). Đây là thành phố lớn thứ hai (sauHải Khẩu) trên đảo. Bức tượng Quan Âm cao 108 m hoàn thành năm 2005 là một trong những bức tượng cao nhất thế giới. Vịnh Á Loan và một bãi biển dài 7,5 km nằm phía đông nam của thành phố.

Đại tiểu hưng an lĩnh: Là Đại Hưng An và Tiểu Hưng An

Dãy núi Đại Hưng An hay Đại Hưng An Lĩnh  . (bính âm: Dáxīngānlǐng – Đại Hưng An Lĩnh; tiếng Mãn: Amba Hinggan), là một dãy núi nguồn gốc núi lửa nằm tại Nội Mông Cổ ở phía đông bắc Trung Quốc. Dãy núi này kéo dài khoảng 1.200 km từ phía bắc xuống phía nam, hẹp lại ở phía nam. Nó chia cắt khu vực đồng bằng Hoa Bắc ở miền đông bắc Trung Quốc tại phía đông ra khỏi cao nguyên Mông Cổ ở phía tây. Khu vực này có độ cao trung bình khoảng 1.200-1.300 m, với đỉnh cao nhất là 2.035 m.

Dãy núi Tiểu Hưng An hay Tiểu Hưng An Lĩnh , nằm ở phía bắc tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc và một phần tỉnh Amur cùng tỉnh tự trị Do Thái của Nga. Tiểu Hưng An gồm các ngọn núi thấp, chủ yếu là các ngọn đồi, dài chừng 400 km, có hướng tây bắc-đông nam, các đỉnh cao trung bình từ 600-1000 m, đỉnh cao nhất là 1.429 m trên mực nước biển.

Phần phía bắc của Tiểu Hưng An Lĩnh nâng lên thành cao nguyên, phía nam là khối núi đứt gãy, do đá hoa cương, đá biến chất cấu thành. Phía tây bắc là Hắc Long Giang, giáp vớiĐại Hưng An, phía nam giáp với đồng bằng Tùng Nộn. Tổng diện tích của dãy núi là 130.000 km², các ngọn núi thấp là khoảng 37%, đồi là 53%, các gò nhỏ là 10%. Độ cao 500-800 mét so với mực nước biển. Dãy núi là đường phân thủy của Hắc Long Giang và Tùng Hoa Giang. Thế núi vừa phải, bắc thấp nam cao, Y Xuân gần đó có Đại Quản Sơn cao 1203 mét. Địa mạo có sự khác biệt đáng kể, dốc núi phía nam có thể tròn thoải, thủy hệ kéo dài, dốc phía bắc cao hiểm trở, như một cái thang, thủy hệ ngắn. Phía bắc là các cao nguyên đồi, bề mặt là đá Glutenite, chủ yếu là đá bazan, có nhiều thung lũng sông suối rộng, phía nam là vùng đồi thấp, có nhiều hơn nền đá hoa cương, các thung lũng sông suối có hình chữ “V”. Các lưu vực sông chủ yếu của Tiểu Hưng An Lĩnh thuộc về hệ thống sông của Hắc Long Giang như Tốn Biệt Lạp, Triêm Hà, Ô Vân Hà và hệ thống sông Tùng Hoa như Hô Lan Hà, Thang Vượng Hà.

.

Japan.

.

Nguồn: youtube.com

phong cách trang điểm tôn vinh vẻ đẹp Á Đông .

.

TRANG ĐIỂM RẠNG NGỜI VỚI SẮC MÔI ĐỎ .

.

Bronze eyes – Trang điểm mắt nhũ nâu đồng .

.

Hướng dẫn tạo khối cho khuôn mặt tròn .

.

Kurokochii

一念成佛,一念成魔

Đông Chí Phong

Tảo tri kim nhật, hà tất đương sơ!

NẮNG LÁ LƯNG THỀM

Người ra đi có chăng một lần ngoảnh đầu lại....

Tử Đằng

Không có con đường chung cho tất cả mọi người cùng hạnh phúc .

Tịnh Viên

Bởi vì có ngươi, trái tim của ta mới còn nơi quay về.

Mê trai đẹp Group

Chân trời nào là không có cỏ thơm, tại sao phải chung tình với một cành hoa

Artist

Analysing inspiring artists

LengkengYJs

Always Keep The Faith

Nấm Rơm's Blog

Em Đã Quen Bóng Đêm Một Mình, Đã Quen Đời Không Có Anh.... !!

Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Tịnh Vân Các

Hãy làm 1 hủ nữ văn minh, lịch sự, có trách nhiệm của thời đại mới, bạn nhé!

Alice's Land

Từ đáy vực sâu, em cười nhạo bầu trời xanh thẳm...

Thủy Đạm Nguyệt

Nguyệt quang tựa thủy, thủy tựa thiên.

Góc Đam mỹ

Bất cứ nơi nào bạn đến

cuopbienmap

cubi ♥ 윤재

Tiểu Mẫn

Đào chi vi ước, thương thiên chứng giám! Tình này - thượng cùng Bích Lạc hạ Hoàng Tuyền...

Thiên Nhu

Giang sơn này ta cùng ngươi chung hưởng